Văn bản trích xuất theo trang
Trang 573
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
Bà-la-môn nói:
“Vua sẽ mất nước, mất Thái tử, và vợ.”
Vua nói:
“Sao, các người có thể cầu đảo trừ yểm đi được không?”
Bà-la-môn nói:
“Viêc ấy có thể trừ yểm được. Hãy giết Thái tử và vị Phu nhân
mà Vua quý trọng, cũng những kẻ thị tùng hai bên, và vị đại
thần mà Vua quý mến, để đem tế Thiên vương. Có những ngọa
cụ, bảo vật trân quý gì, đem đốt hết để cúng tế Trời. Như vậy,
Vua và quốc thổ không có gì đổi khác.”
Vua nghe bà-la-môn nói mà hết sưc lo rầu, không vui. Vua trở
lại trai thất suy nghĩ về việc ấy. Vua có vị Phu nhân tên Ma-lợi,
đi đến chỗ Vua, hỏi:
“Vua ý gì mà sầu lo không vui? Thần thiếp có điều gì lỗi lầm
đối với Vua chăng?”
Vua nói:
“Khanh không có lỗi gì đối với ta. Nhưng chớ hỏi đến sự việc
ấy. Khanh mà nghe thì sẽ kinh sợ.”
Phu nhân trả lời Vua:
“Không dám kinh sợ.”
Vua nói:
“Không cần phải. Nghe rồi sẽ kinh sợ.”
Phu nhân nói:
“Tôi là phân nửa thân của Đại vương, có việc gấp rút cần giết
một người như thiếp để Vua được an ổn, chẳng [829c] có gì
phải sợ.”
Vua liền kể cho Phu nhân nghe mười sự kiện chiêm bao hồi
đêm: