Văn bản trích xuất theo trang
Trang 4
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
“Lại nữa, chánh kiến của Hiền Thánh dẫn đến xuất yếu; có kiến
giải như vậy, và muốn các vị phạm hạnh đồng tu cùng đồng
pháp này, cũng đáng kính, đáng quí, không để quên mất.
“Này Tỳ-kheo, đó gọi là có sáu trọng pháp này, đáng kính,
đáng quí, không để quên mất. Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy
thường xuyên tu tập các hành vi của thân, miệng, ý; nếu được
các thứ lợi dưỡng, cũng nên nghĩ phân đều cho nhau, chớ khởi
tưởng tham.
“Các Tỳ-kheo, hãy học điều này như vậy.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng
hành.
KINH SỐ 2
Tôi Tôi nghe như vầy:
Một thời, đức Phật ở tại ao A-nậu-đạt4 cùng chúng Tỳ-kheo
gồm năm trăm vị. Các vị ấy đều là La-hán, tam minh5, lục
thông, thần túc tự [709a01] tại, tâm không sợ hãi, chỉ trừ một
Tỳ-kheo A-nan.
Bấy giờ, Thế Tôn ngồi trên hoa sen vàng mà cọng sen được
làm bằng bảy báu. Năm trăm Tỳ-kheo đều ngồi trên hoa sen
báu. Khi ấy, Long vương A-nậu-đạt6 đến chỗ Thế Tôn, đảnh lễ
sát chân, rồi đứng qua một bên.
Sau khi quan sát hết Thánh chúng rồi, Long vương bạch Thế
Tôn:
“Nay con thấy trong chúng này, trống, thiếu, không đủ, vì
không có tôn giả Xá-lợi-phất. Cúi xin Thế Tôn sai một Tỳ-
kheo mời tôn giả Xá-lợi-phất đến.”
4 A-nậu-đạt tuyền 阿耨達泉. Xem Trường 18, kinh Thế ký (T1n1, tr.
116c6). Pāli: Anotatta.
5 Nguyên Hán: tam đạt 三達, thường nói là tam minh. Pāli: tevijjā.
6 A-nậu-đạt Long vương 阿耨達龍王. Xem Trường 18, kinh Thế ký (T1n1,
tr. 117a1).