Văn bản trích xuất theo trang
Trang 3
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
SÁU PHÁP
37. PHẨM SÁU TRỌNG PHÁP
KINH SỐ 1
Tôi Tôi nghe như vầy:
Một thời, đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà,
nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Các ngươi hãy suy niệm sáu trọng pháp, 1 kính trọng, tôn
trọng, và ghi nhớ mãi ở trong tâm không cho quên mất.2 Sao
gọi là sáu? Ở đây, Tỳ-kheo thân hành niệm từ,3 như soi gương
thấy hình mình, đáng kính, đáng quý, không để quên mất.
“Lại nữa, khẩu hành niệm từ, ý hành niệm từ, đáng kính, đáng
quý, không để quên mất.
“Lại nữa, được các thứ lợi lộc đúng pháp thì nên chia cho các
phạm hạnh cùng hưởng, không tưởng tiếc rẻ; pháp này đáng
kính, đáng quí, không để quên mất.
“Lại nữa, có các giới cấm không hủ, không bại, cực kỳ hoàn
hảo, không sứt, không thủng, được bậc trí quí trọng, lại muốn
đem giới này được phân bố cho người khác cũng đồng một vị;
pháp này đáng kính, đáng quí không để quên mất.
1 Lục trọng pháp 六重法, thường nói là sáu pháp hòa kỉnh, hay sáu pháp
khả hỷ. Xem Trung 52, kinh 196 Châu-na (T1n26, tr. 755b21): sáu pháp ủy
lạo 六慰勞法. Pāli, M 104 Sāmagāmasutta (R. iii. 250): cha sārāṇīya-
dhammā.
2 Pāli, ibid., chayime dhammā sāraṇīyā piyakaraṇā garukaraṇā saṅgahāya
avivādāya sāmaggiyā ekībhāvāya saṃvattanti, có sáu pháp khả niệm này,
tác thành thân ái, tôn trọng, đưa đến nhiếp thủ, không tranh cãi, hòa hiệp,
nhất trí.
3 Pāli, ibid., mettaṃ kāyakammaṃ paccupaṭṭhitaṃ hoti sabrahmacārīsu āvi
ceva raho ca, biểu hiện thân nghiệp từ ái đối với đồng phạm hạnh, trước
công chúng cũng như nơi kín đáo.