Bản đọc trực tuyến

Thư viện Kinh Tăng nhất A-hàm I

Kinh Tăng nhất A-hàm I

Thích Đức Thắng dịch · 903 trang

Văn bản trích xuất theo trang

Trang 7

Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.

Tăng nhất A-hàm 4 A-nan hiền thiện, nghe vô lượng. Liền gióng kiền chùy họp bốn chúng; Tỳ-kheo tám vạn bốn nghìn người, Thẩy đều La-hán tâm giải thoát La-hán, Giải thoát trói buộc, làm phước điền. Ca-diếp bởi vì thương thế gian, Báo ân quá khứ, nhớ Tôn đức. Thế Tôn phú pháp, trao A-nan, Nguyện pháp lưu bố mãi ở đời. Làm sao thuận tự, không mất mối, Kết tập Pháp bảo ba tăng-kỳ; Để sau bốn chúng được nghe pháp, Nghe rồi liền được lìa các khổ. A-nan từ chối: “Sức không kham. “Các pháp thậm thâm ngần ấy thứ, “Há dám phân biệt lời Như Lai? “Phẩm đức Phật pháp, vô lượng trí. “Tôn giả Ca-diếp nay kham nhiệm, “Đấng Thế Hùng đem pháp phú cho; “Nay vì mọi người, Đại Ca-diếp, “Từng được Như Lai chia nửa tòa.5” Ca-diếp đáp rằng: “Tuy có vậy; “Nhưng tuổi già yếu, đã quên nhiều. “Sự nghiệp trí tuệ, Ông giữ hết, “Hãy khiến gốc pháp còn mãi đời. “Nay tôi có ba mắt thanh tịnh, “Cũng có thể biết tâm trí người; “Biết rõ tất cả hàng chúng sanh, 5 Phật nhường cho Đại Ca-diếp nửa chỗ ngồi: xem Tạp 41 (tr. 302a2).