Văn bản trích xuất theo trang
Trang 1000
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
999
TRƯỜNG A HÀM – KINH THẾ KÝ
chỉ còn trơ cọng khô mà thôi.
“Bấy giờ chúng sinh tụ tập lại một chỗ, ảo não buồn
khóc, đấm ngực than: ‘Ôi, đây là một tai họa!’ và tự
thương trách rằng: ‘Chúng ta vốn đều do biến hóa mà
sinh, ăn bằng tư niệm, tự thân phát ánh sáng, có thần
túc bay trên không, an vui không ngại. Sau đó vị đất
bắt đầu sinh ra, sắc vị đầy đủ. Khi ấy chúng ta nếm
thử vị đất này, rồi tồn tại lâu trong đời này. Những
ai ăn nhiều thì nhan sắc trở thành thô xấu. Những ai
ăn nó ít thì nhan sắc tươi sáng, mịn màng; từ đó tâm
chúng sinh có phân biệt ta và người, sinh tâm kiêu
mạn, bảo rằng: ‘Sắc ta hơn. Sắc ngươi không bằng.’
Do kiêu mạn, tranh nhau sắc, nên vị đất tiêu diệt. Lại
sinh ra lớp da đất, có đầy đủ sắc hương vị. Chúng ta
lúc ấy cùng thu lấy để ăn, tồn tại lâu dài ở thế gian.
Những ai [148c] ăn nhiều thì da sắc trở thành thô xấu.
Những ai ăn ít đi thì da sắc tươi sáng mịn màng, từ
đó có phân biệt ta và người, sinh tâm kiêu mạn bảo
rằng: ‘Sắc ta hơn, sắc ngươi không bằng.’ Vì tranh
nhau về sắc mà kiêu mạn nên lớp da đất biến mất, và
xuất hiện lớp da ngoài của đất, càng lúc càng dày lên,
đủ cả sắc, hương, mùi vị. Chúng ta khi ấy lại cùng
nhau thu lấy ăn, tồn tại dài ở thế gian. Những ai ăn
nhiều thì sắc da trở thành thô xấu. Những ai ăn ít thì
sắc da tươi sáng mịn màng, từ đó có phân biệt ta và
người, sinh tâm kiêu mạn bảo rằng: ‘Sắc ta hơn, sắc
ngươi không bằng.’ Vì sắc tranh nhau mà kiêu mạn,
nên lớp da ngoài của đất biến mất, để rồi sinh ra loại
lúa tẻ mọc tự nhiên, đầy đủ sắc, hương, vị. Chúng ta
lúc ấy lại cùng nhau thu lấy ăn, sớm mai thu hoạch
buổi chiều lại chín, buổi chiều thu hoạch sáng mai lại