Bản chủ
Trang 418
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
417
TRƯỜNG A HÀM – KINH ĐẠI DUYÊN PHƯƠNG
khổ. Trong lúc hiện hữu thọ lạc thì không có thọ khổ,
không có thọ không lạc không khổ. Trong khi hiện hữu
thọ khổ thì không có thọ lạc, không có thọ không lạc
không khổ. Trong lúc hiện hữu thọ không lạc không
khổ thì không có thọ lạc, không có thọ khổ. Sở dĩ như
vậy, A-nan, là vì do duyên là xúc lạc mà phát sinh thọ
lạc. Nếu xúc lạc diệt mất, thì thọ lạc cũng diệt mất. A-
nan, do duyên là xúc khổ mà phát sinh cảm thọ khổ.
Nếu xúc khổ diệt mất thì thọ khổ cũng diệt mất. Này
A-nan, do duyên là xúc không lạc không khổ mà phát
sinh thọ không lạc không khổ. Nếu xúc không lạc
không khổ diệt mất thì thọ không lạc không khổ cũng
diệt mất. A-nan, ví như hai khúc cây cọ lại với nhau
thì lửa bật ra; hai khúc cây rời nhau thì lửa không có.
Ở đây cũng vậy, nhân bởi duyên là xúc lạc mà thọ lạc
phát sinh; nếu xúc lạc diệt thì thọ cũng đồng thời diệt.
Nhân bởi duyên là xúc khổ mà thọ khổ phát sinh; nếu
xúc khổ diệt thì thọ cũng đồng thời diệt. Nhân bởi
duyên là xúc không lạc không khổ mà thọ không lạc
không khổ phát sinh; nếu xúc không lạc không khổ
diệt thì thọ cũng đồng thời diệt. Này A-nan, ba thọ đó
là hữu vi, vô thường, duyên khởi, là pháp phải tận,
phải diệt, là pháp hủ hoại, nó chẳng phải sở hữu của
ngã; ngã không phải là sở hữu của nó. Hãy chính quán
điều đó một cách như thật với chính trí. A-nan, ai thấy
có ngã, cho rằng ‘thọ là ngã’, người ấy sai lầm.
b. Ngã là thọ
thọ, (nhưng) ngã của tôi được (bị) cảm thọ; (4) pháp cảm thọ là tự ngã
của tôi. Bốn trường hợp này trả lời câu hỏi: tự ngã được quán sát như
thế nào? (kittāvatā attānaṃ samanupassamāno samanupassati).