Văn bản trích xuất theo trang
Trang 506
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
138. KINH PHƯỚC
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng Lâm, vườn Cấp
Cô Độc.
Bấy giờ, Phật bảo các vị Tỳ-kheo:
“Đừng sợ hãi phước1 mà hãy có ý niệm yêu thích. Vì sao vậy? Vì những
gì được gọi là phước thì cũng nói là lạc. Sự sợ hãi đối với phước là
không có ý niệm yêu thích. Vì sao vậy? Những gì là phi phước được nói
là khổ.
“Ta nhớ lại trong thời quá khứ, lâu dài tác phước, lâu dài thọ báo mà ý
niệm yêu thích. Thời quá khứ Ta hành từ tâm trong bảy năm mà trải qua
bảy lần kiếp thành và kiếp hoại, không tái sanh trong thế gian này. Nếu
thời kiếp hoại, Ta sanh lên cõi trời Hoảng dục2. Trong thời kiếp thành, Ta
tái sanh trở xuống trong cung điện trống không của Phạm thiên và là Đại
Phạm thiên trong cõi Phạm thiên đó.
“Trong những trường hợp khác, ta trải qua một ngàn lần làm Tự Tại
Thiên vương, ba mươi sáu lần làm Thiên đế Thích và vô lượng lần làm
vua Sát-lị Đảnh Sanh.
“Này Tỳ-kheo, lúc làm vua Sát-lị Đảnh Sanh, Ta có tám vạn bốn ngàn
thớt voi lớn được phủ những đồ cưỡi rất đẹp; dùng các báu bạch châu
lạc3 trang sức, phủ lên voi chúa đầu đàn Vu-sa-hạ4.
“Này Tỳ-kheo, lúc Ta làm vua Sát-lị Đảnh Sanh, có tám vạn bốn ngàn
con ngựa được phủ lên các thứ đồ cưỡi đẹp. Dùng các báu vàng, bạc, dao
lạc để trang sức cho ngựa đầu đàn là ngựa Mao5.
“Này Tỳ-kheo, lúc Ta làm [646a] vua Sát-lị Đảnh Sanh, có tám vạn bốn
ngàn cỗ xe, trang sức bằng bốn loại trang sức, dùng da vằn quý báu đủ
1 Pl. A. iv. 48: mā puññānaṃ bhāyittha, sukkhassetaṃ bhikkhave adhivacanaṃ, yad
idaṃ puññaun ti, “đừng sợ phước; đồng nghĩa với lạc, đó là phước”.
2 Hoảng dục thiên. Pāli: Ābhassara.
3 Bạch châu lạc 白珠珞.
4 Vu-sa-hạ tượng vương 于娑賀象王. Pāli: Uposathanāgarāja.
5 Mao mã vương [馬+毛] 馬王. Pāli: Valāhaka-assarāja.