Văn bản trích xuất theo trang
Trang 391
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH BỆ-BÀ-LAÊNG-KỲ 431
làm đồ gốm liền hỏi:
“‘– Ai dở nhà cũ làm đồ gốm của Nan-đề-bà-la đó?’
“Các Tỳ-kheo đáp:
“‘– Trưởng lão, chúng tôi là các Tỳ-kheo hầu Đức Ca-diếp Như Lai, Vô
Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, đến dở nhà cũ làm đồ gốm của Nan-đề-bà-
la bó lại, mang về lợp nhà của Ngài’.
“Cha mẹ của thợ gốm bảo:
“‘– Chư Hiền, Chư Hiền hãy đem đi theo ý muốn, [502c] không có ai
ngăn cản đâu’.
“Sau khi trở về, thợ gốm Nan-đề-bà-la thấy nhà cũ làm đồ gốm bị dở,
liền hỏi cha mẹ:
“‘– Ai dở nhà cũ làm đồ gốm của mình vậy?’
“Cha mẹ đáp:
“‘– Này con, hôm nay các Tỳ-kheo hầu Đức Ca-diếp Như Lai, Vô Sở
Trước, Đẳng Chánh Giác, đến dở nhà cũ làm đồ gốm, bó lại, đem về lợp
nhà của Ngài’.
“Nghe xong, Nan-đề-bà-la nghĩ: ‘Ta có lợi ích lớn, có công đức lớn lao.
Đức Ca-diếp Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác đối với trong nhà
ta, đã tùy ý tự tại’.
“Vì việc ấy, vị ấy hoan hỷ, ngồi kiết già lắng tâm tĩnh mặc suốt bảy ngày;
mười lăm ngày sau vẫn còn hoan lạc. Cha mẹ trong gia đình ấy suốt bảy
ngày cũng được hoan lạc.
“Này Đại vương, nhà cũ làm đồ gốm của thợ gốm Nan-đề-bà-la suốt bốn
tháng mùa mưa hồn tồn không bị dột. Vì sao như vậy? Vì nhờ oai thần
của Phật. Này Đại vương, thợ gốm Nan-đề-bà-la không có điều gì không
nhẫn được, không có điều gì không thích thú, nên tâm không ưu sầu, đã
nghĩ rằng: ‘Đức Ca-diếp Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác đối
với gia đình ta đã được tùy ý tự tại’.
“Này Đại vương, Đại vương có điều không nhẫn được, có điều không
thích thú, nên tâm quá ưu sầu, đã nghĩ rằng: ‘Đức Ca-diếp Như Lai, Vô
Sở Trước, Đẳng Chánh Giác và chúng Tỳ-kheo không nhận lời mời của
ta mà an cư mùa mưa tại Ba-la-nại này’.
“Bấy giờ Đức Ca-diếp Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác thuyết