Văn bản trích xuất theo trang
Trang 31
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH MỘC TÍCH DỤ 34
xứ, sanh vào địa ngục. Vì thế các ngươi nên quán sát nghĩa này, quán sát
nghĩa kia, quán sát cả hai nghĩa. Nên nghĩ thế này: Ta xuất gia học đạo
không phải vô ích, không luống không, mà có quả có báo, có sự an lạc
cùng cực, sanh đến các thiện xứ để được trường thọ. Ta nhận lãnh sự tín
thí, y phục, chăn mền, đồ ẩm thực, giường chiếu, thuốc thang của người
là làm cho các thí chủ được phước đức lớn, được quả báo lớn, được
quang minh lớn. Nên học như vậy”.
Thế Tôn lại bảo các Tỳ-kheo rằng:
“Các ngươi nghĩ sao, nếu có lực sĩ đem giường sắt hay đồng đốt cháy
hừng hực, rồi cưỡng bức người kia phải nằm ngồi trên đó; hoặc là từ các
người Sát-lị, Bà-la-môn, Cư sĩ, thợ thuyền mà thọ lãnh sự tín thí, giường
chõng hay ngọa cụ của người; việc nào vui sướng hơn?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn, nếu có lực sĩ đem giường sắt hay đồng đốt cháy hừng
hực rồi cưỡng bức người kia phải nằm ngồi trên đó thì rất khổ. Bạch
Thế Tôn, nếu theo các người Sát-lị, Bà-la-môn, Cư sĩ, thợ thuyền mà
thọ lãnh sự tín thí, giường chõng, ngọa cụ của người; thì rất vui
sướng”.
Thế Tôn bảo rằng:
“Ta sẽ nói cho các ngươi biết, không để các ngươi học Sa-môn mà mất
đạo Sa-môn. Nếu các ngươi muốn thành tựu phạm hạnh vô thượng, thì
thà để cho lực sĩ đem giường đồng hay sắt đốt cháy hừng hực rồi cưỡng
bức phải nằm ngồi trên đó, việc đó vì thế mà chịu sự khổ sở hoặc chết.
Nhưng không vì thế mà khi thân hoại mạng chung thẳng đến [426c] ác
xứ hay sanh vào địa ngục. Nếu người ngu si phạm giới, không tinh tấn,
sanh ra ác pháp bất thiện, chẳng phải phạm hạnh xưng là phạm hạnh,
chẳng phải Sa-môn xưng làm Sa-môn, rồi từ những người Sát-lị, Bà-la-
môn, Cư sĩ, thợ thuyền để thọ lãnh sự tín thí, ngọa cụ, giường chõng của
người; người ngu si đó vì thế mãi mãi không thiện, không nghĩa, thọ quả
báo ác, sau khi thân hoại mạng chung thẳng đến ác xứ, sanh vào địa ngục.
Vì thế các ngươi nên quán sát nghĩa này, quán sát nghĩa kia, quán sát cả
hai nghĩa. Nên nghĩ thế này: Ta xuất gia học đạo không phải vô ích,
không phải luống không, mà có quả báo, có sự an lạc vô cùng, sanh đến
các thiện xứ để được trường thọ. Ta nhận lãnh sự tín thí, áo mền, đồ ăn
uống, giường nằm, thuốc thang của người là làm cho các thí chủ được