Văn bản trích xuất theo trang
Trang 299
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH THUÛ TRÖÔÛNG GIAÛ (I) 323
giữa, cổng nhỏ trong nhà và đến bên trong nhà, nếu gặp người nào ông
đều thuyết pháp cho, khuyến phát, khát ngưỡng, thành tựu hoan hỷ.
Sau khi vào nhà, trải giường, ngồi kiết già, tâm câu hữu với từ, biến
mãn một phương, thành tựu và an trụ. Cũng vậy, hai, ba, bốn phương,
tứ duy, thượng hạ, biến khắp tất cả, tâm câu hữu với từ, không kết,
không nhuế, không oán, không tránh, rộng lớn bao la vô lượng, khéo
tu tập, biến mãn tất cả thế gian, thành tựu và an trụ. Cũng vậy, với bi
và hỷ; tâm câu hữu với xả, không kết, không oán, không nhuế, không
tránh, rộng lớn bao la, khéo tu tập, biến mãn tất cả thế gian thành tựu
và an trụ.”
Bấy giờ, Tỳ-sa-môn Đại thiên vương, sắc tượng nguy nga, ánh sáng rực
rỡ, lúc đêm gần về sáng, đi đến nhà Thủ Trưởng giả, nói rằng:
“Này Trưởng giả, ông có đại thiện lợi, có đại công đức. Vì sao thế? Hôm
nay ở cõi Tam Thập Tam Thiên vì Trưởng giả mà tập trung tại pháp
đường xuýt xoa khen ngợi: ‘Thủ Trưởng giả ấy có đại thiện lợi, có đại
công đức. Vì sao thế? Này Chư Hiền, vì Thủ Trưởng giả ấy, sau khi được
Đức Phật thuyết pháp, khuyến phát, khát ngưỡng, thành tựu hoan hỷ rồi,
ông liền từ chỗ ngồi đứng dậy đảnh lễ Phật, nhiễu quanh ba vòng rồi ra đi.
Trở về nhà, khi từ cổng ngoài, [483b] nếu có gặp người nào, ông đều
thuyết pháp cho, khuyến phát, khát ngưỡng, thành tựu hoan hỷ. Khi đến
trong cổng ngõ giữa, cổng nhỏ trong nhà và đến bên trong nhà, nếu gặp
người nào ông đều thuyết pháp cho, khuyến phát, khát ngưỡng, thành tựu
hoan hỷ. Sau khi vào nhà, trải giường, ngồi kiết già, tâm câu hữu với từ,
biến mãn một phương, thành tựu và an trụ. Cũng vậy, hai, ba, bốn
phương, tứ duy, thượng hạ, biến khắp tất cả, tâm câu hữu với từ, không
kết, không nhuế, không oán, không tránh, rộng lớn bao la vô lượng, khéo
tu tập, biến mãn tất cả thế gian, thành tựu và an trụ. Cũng vậy, với bi và
hỷ; tâm câu hữu với xả, không kết, không oán, không nhuế, không tránh,
rộng lớn bao la, khéo tu tập biến mãn tất cả thế gian thành tựu và an
trụ.’”
Bấy giờ Thủ Trưởng giả im lặng không nói gì cả; không ngắm, không
nhìn Tỳ-sa-môn Đại thiên vương. Vì sao thế? Vì tôn trọng định tâm và để
thủ họ định tâm của mình.
Bấy giờ Đức Thế Tôn ở giữa vô lượng trăm nghìn đại chúng, khen ngợi
Thủ Trưởng giả: