Văn bản trích xuất theo trang
Trang 293
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH ÚC-GIÀ TRƯƠÛNG GIẢ (II) 317
Tôn giả A-nan liền ngồi lên giường ấy. Trưởng giả Úc-già đảnh lễ dưới
chân Tôn giả A-nan, rồi ngồi sang một bên. Tôn giả A-nan bảo rằng:
“Trưởng giả có biết không? Trưởng giả đã tổ chức đại bố thí như sau:
[482a] đãi ăn cho những khách từ phương xa đến, đãi ăn cho các hành
khách, các bệnh nhân và các người nuôi bệnh; thường dọn cháo, thường
dọn cơm, cung cấp cho người trông nom tăng viện; thường mời đại
chúng gồm hai mươi vị Tỳ-kheo đến thọ thực, cứ mỗi năm ngày đều có
mời chúng Tỳ-kheo đến ăn. Trưởng giả tổ chức đại bố thí như vậy. Trên
biển lại còn có một chiếc tàu buồm lớn chở đầy hàng hóa trở về, giá trị
đến trăm ngàn, vừa bị chìm mất. Này Trưởng giả, nên thôi, chớ bố thí
nữa. Sau này Trưởng giả sẽ tự biết.”
Trưởng giả thưa rằng:
“Bạch Tôn giả A-nan, đây là lời nói của ai vậy?”
Tôn giả A-nan đáp rằng:
“Này Trưởng giả, tôi truyền lại lời của Chúng Tỳ-kheo.”
Trưởng giả thưa rằng:
“Nếu Tôn giả A-nan truyền lại lời của chúng Tỳ-kheo, thì không có gì
phải luận. Còn nếu tự mình nói như vậy thì có thể làm cho con rất không
được vừa lòng. Bạch Tôn giả A-nan, nếu con có thí xả như thế, có huệ thí
như thế, dù tất cả tài vật đều khô cạn, cũng chỉ làm cho con mãn nguyện
thôi. Giống như ý nguyện của Chuyển luân vương vậy.”
Tôn giả A-nan hỏi rằng:
“Này Trưởng giả, thế nào là ý nguyện của Chuyển luân vương?”
Trưởng giả đáp:
“Bạch Tôn giả A-nan, người nghèo trong thôn nghĩ như vầy: ‘Mong sao
ta trở nên giàu nhất trong thôn’. Đó là ý nguyện của người ấy. Người
giàu trong thôn nghĩ như vầy: ‘Mong sao ta trở nên giàu nhất trong ấp’.
Đó là ý nguyện của người đó. Người giàu trong ấp suy nghĩ như vầy:
‘Mong sao ta giàu nhất trong thành’. Đó là ý nguyện của người ấy. Người
giàu trong thành nghĩ như vầy: ‘Mong sao ta làm được chức tông chánh
trong thành’. Đó là ý nguyện của người ấy. Vị tông chánh trong thành
nghĩ như vầy: ‘Mong sao ta làm được quan quốc tướng. Đó là ý nguyện
của người ấy. Quan quốc tướng suy nghĩ như vầy: ‘Mong sao ta làm