Văn bản trích xuất theo trang
Trang 286
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH ÚC-GIÀ TRƯƠÛNG GIẢ (I)310
có.
“Một thời Phật trú tại Tì-xá-li, trong Đại lâm. Bấy giờ con chỉ có một số
phụ nữ theo hầu hạ và đang ở trước các phụ nữ ấy, từ Tì-xá-li ra đi. Con
đi đến khoảng giữa Đại lâm và Tì-xá-li, chỉ để hoan lạc với các kỹ nữ,
như vị quốc vương. Rồi thì, thưa Tôn giả, con lúc bấy giờ uống rượu say
lúy túy, bỏ các phụ nữ kia ở lại đó, tự mình đi vào trong Đại lâm. Thưa
Tôn giả, con đang lúc say rượu lúy túy, từ đàng xa trông thấy Đức Thế
Tôn ở giữa rừng cây, đoan chánh đẹp đẽ như vầng trăng giữa đám sao,
ánh sáng chói lọi rực rỡ, ánh sáng như tòa núi vàng, đầy đủ tướng tốt, oai
thần nguy nga, các căn tịch tĩnh, không bị ngăn che, thành tựu sự điều
ngự, tâm vắng lặng tịch mặc. Con thấy Đức Phật rồi, lập tức tỉnh rượu.
Bạch Tôn giả, con có pháp ấy.”
Thầy Tỳ-kheo khen rằng:
“Này Trưởng giả, nếu có pháp ấy thì thật là kỳ diệu, thật là hy hữu.”
“Bạch Tôn giả, con không phải chỉ có pháp này mà thôi. Lại nữa, bạch
Tôn giả, sau khi tỉnh rượu, con liền đến chỗ Đức Phật, cúi đầu đảnh lễ
dưới chân Phật rồi ngồi sang một bên. Bấy giờ Đức Thế Tôn thuyết pháp
cho con, khuyến phát, khát ngưỡng, thành tựu hoan hỷ. Sau khi bằng vô
lượng phương tiên thuyết pháp cho con, khuyến phát, khát ngưỡng, thành
tựu hoan hỷ rồi, như thông lệ của chư Phật, trước hết nói về pháp thuận
tự cho người nghe hoan hỷ; tức là nói về thí, về giới, nói pháp sanh thiên,
chê bai dục là tai hoạn, sanh tử là cấu uế, khen ngợi vô dục là vi diệu,
đạo phẩm thanh tịnh trong trắng. Sau khi Đức Thế Tôn nói những pháp
ấy cho con rồi, Phật biết con có tâm hoan hỷ, tâm cụ túc, tâm nhu nhuyến,
tâm nhẫn nại, tâm thăng tấn, tâm chuyên nhất, tâm không nghi, tâm
không bị che lấp, có khả năng, có sức mạnh, có thể kham thọ Chánh pháp,
rồi như thông lệ của chư Phật, ngài nói về pháp yếu chân chánh, Đức Thế
Tôn thuyết cho con nghe về Khổ, Tập, Diệt, Đạo. Lúc ấy con, ngay trên
chỗ ngồi, thấy được bốn Thánh đế, là Khổ, Tập, Diệt, Đạo. Cũng như vải
trắng dễ nhuộm thành màu, con cũng giống như vậy, ngay nơi chỗ ngồi
thấy được bốn Thánh đế, [480c] là Khổ, Tập, Diệt, Đạo. Bạch Tôn giả,
con có pháp ấy.”
Thầy Tỳ-kheo khen rằng:
“Này Trưởng giả, nếu có pháp ấy thì thật là kỳ diệu, thật là hy hữu.”