Văn bản trích xuất theo trang
Trang 197
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH GIÁO HÓA BỆNH 212
“– Này Trưởng giả, đi nhanh lên! Này Trưởng giả, đi nhanh lên! Quả
thật đi tốt hơn đứng lại.
“Bạch Tôn giả Xá-lợi-phất, con lại nghĩ thế này: ‘Đức Phật có ân đức
che chở bao trùm. Pháp và Chúng Tỳ-kheo cũng có ân đức bao trùm. Vì
sao vậy? Cho đến bậc trời cũng muốn ta đến yết kiến’.
“Bạch Tôn giả Xá-lợi-phất, con do ánh sáng ấy mà đi đến Trúc lâm,
vườn Ca-lan-đa. Bấy giờ đêm còn chưa sáng tỏ, Đức Thế Tôn từ thiền
thất đi ra, kinh hành ở khoảng đất trống để chờ con. Bạch Tôn giả Xá-
lợi-phất, từ xa con trông thấy Đức Thế Tôn đẹp đẽ trang nghiêm như
mặt trăng giữa các vì tinh tú, ánh sáng chói lọi rực rỡ, sáng rực như
tòa núi tồn vàng, đầy đủ tướng tốt, oai thần vời vợi, các căn tịch tĩnh,
chẳng có gì che khuất, thành tựu điều ngự, tức tâm tĩnh mặc. Con thấy
rồi, liền hoan hỷ đi đến trước Đức Phật, đảnh lễ sát dưới chân, rồi kinh
hành theo Ngài, theo pháp của bậc Trưởng giả mà nói bài tụng thăm
hỏi rằng:
Thế Tôn ngủ an ổn,
Đến trọn đêm khỏe chăng?
Bà-la-môn diệt độ,
Vì không nhiễm trước dục.
Xả ly tất cả nguyện,
Được an ổn vô cùng.
Tâm trừ không nóng bức
Ngủ an lạc vui vẻ.
“Bấy giờ Đức Thế Tôn vừa đi đến cuối đường kinh hành, liền trải ni-sư-
đàn, ngồi kiết già. Bạch Tôn giả Xá-lợi-phất. Lúc ấy, con đảnh lễ dưới
chân Phật rồi ngồi sang một bên. Đức Thế Tôn thuyết pháp cho con, khai
thị, giáo giới, làm cho lợi ích, khiến cho hoan hỷ, như pháp thông lệ của
chư Phật, trước nói pháp đoan chánh, để người nghe hoan hỷ. Đó là nói
thí, nói giới, nói pháp sanh thiên, chê dục vọng là tai họa, sanh tử là nhơ
uế; ngợi khen vô dục là đạo phẩm vi diệu, bạch tịnh. Đức Thế Tôn nói
những pháp như vậy cho con nghe rồi, Đức Phật biết con có tâm hoan hỷ,
tâm cụ túc, tâm nhu nhuyến, tâm kham nhẫn, tâm vươn lên, tâm chuyên
nhất, tâm không nghi, tâm không che lấp, có khả năng kham thọ chánh
pháp, nghĩa là những điều chánh yếu nào mà chư Phật nói ra; Thế Tôn
liền nói: Khổ, Tập, Diệt, Đạo cho con. Bạch Tôn giả Xá-lợi-phất, ngay