Văn bản trích xuất theo trang
Trang 185
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH PHẠM CHÍ ÑÀ-NHIÊN 200
thành Vương Xá”.
Lại hỏi rằng:
“Hiền giả ngài có biết Bà-la-môn Đà-nhiên ở thành Vương Xá, vốn là
bạn của tôi xưa kia lúc tôi chưa xuất gia không?”
“Thưa có biết”.
Lại hỏi rằng:
“Này hiền giả, Bà-la-môn Đà-nhiên ở thành Vương Xá, thân thể có được
an khang khỏe mạnh, không bệnh tật, đi lại thoải mái, khí lực bình
thường và có thường thăm viếng Đức Phật và mong muốn được nghe
pháp không?”
Trả lời rằng:
“Bạch Tôn giả Xá-lợi-phất, Bà-la-môn Đà-nhiên thường đến thăm viếng
Đức Phật và mong muốn được nghe pháp; nhưng không được khỏe mạnh,
khí lực dần dần suy yếu. Vì sao vậy? Bạch Tôn giả Xá-lợi-phất, hiện giờ
Bà-la-môn Đà-nhiên mang tật bệnh rất khốn khổ, nguy hiểm khôn chừng,
do đó có thể mạng chung”.
Tôn giả Xá-lợi-phất nghe xong lời ấy, liền xếp y ôm bát rời Nam sơn ra
đi, đến thành Vương Xá, trú trong rừng Trúc, vườn Ca-lan-đa. Bấy giờ
đêm đã qua, vào lúc sáng sớm, Tôn giả Xá-lợi-phất khốc y, ôm bát đi
đến nhà Bà-la-môn Đà-nhiên. Bà-la-môn Đà-nhiên từ đằng xa trông
thấy Tôn giả Xá-lợi-phất đi đến, muốn rời giường đứng dậy. Tôn giả
Xá-lợi-phất thấy Bà-la-môn Đà-nhiên muốn rời giường đứng dậy, liền
ngăn ông ấy rằng:
“Này Bà-la-môn Đà-nhiên, ông cứ nằm, đừng đứng dậy. [458a] Đã có
giường khác đây, rồi tôi sẽ ngồi riêng”.
Bấy giờ Tôn giả Xá-lợi-phất liền ngồi xuống giường ấy, rồi bảo rằng:
“Hôm nay bệnh tình ra sao? Ăn uống được nhiều ít? Sự đau đớn bớt dần,
không đến nỗi tăng thêm chăng?”
Đà-nhiên trả lời rằng:
“Bệnh tình con rất là khốn đốn, ăn uống chẳng được gì cả; đau đớn chỉ
tăng thêm mà không thấy giảm bớt tí nào. Thưa Tôn giả Xá-lợi-phất,
giống như người lực sĩ đem con dao bén nhọn đâm vào đầu, chỉ sanh sự
khốn khổ quá mức thôi. Đầu con hôm nay cũng nhức nhối giống như vậy.
Thưa Tôn giả Xá-lợi-phất, cũng như lực sĩ lấy sợi dây thừng chắt đem