Văn bản trích xuất theo trang
Trang 132
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH LẬU TẬN68
Già-di-ni đáp:
“Tôi không tin, thưa Cù-đàm”.
Đức Thế Tôn khen rằng:
“Lành thay, Già-di-ni, Ta lại hỏi ông, ông nghĩ thế nào? Nếu trong thôn
ấp, hoặc có người đầu đội tràng hoa, dùng nhiều thứ hương xoa vào thân,
rồi xướng nhạc, ca vũ, tự mình thỏa thích, vui chơi nữ sắc, hoan lạc như
vua. Nếu có người hỏi rằng: ‘Người này trước kia đã làm những việc gì
mà nay đầu đội tràng hoa, dùng nhiều thứ hương xoa vào thân, rồi
xướng nhạc, ca vũ, tự mình thỏa thích vui chơi nữ sắc, hoan lạc như
vua?’ Hoặc có người trả lời rằng, ‘Người ấy ở nước khác, vì lấy của
không cho, do đó người ấy đầu đội tràng hoa, dùng nhiều thứ hương
xoa vào thân, rồi xướng nhạc, ca vũ, tự mình thỏa thích vui chơi nữ sắc,
hoan lạc như vua’. Này Già-di-ni, ông có thấy như vậy, nghe như vậy
chăng?”
Già-di-ni thưa:
“Tôi có thấy như vậy, thưa Cù-đàm, tôi đã nghe và sẽ được nghe nữa”.
“Này Già-di-ni, rồi lại thấy Quốc vương bắt bớ tội nhân trói quặt hai tay
ra sau, đánh trống, xướng lệnh kéo ra cửa phía Nam, để ngồi dưới gốc
cây nêu cao rồi chém bêu đầu. Nếu có người hỏi rằng: ‘Người này mắc
tội gì mà bị Quốc vương giết chết?’ Hoặc có người trả lời rằng: ‘Người
ấy lấy của không cho trong Vương gia, do đó Quốc vương ra lệnh hành
hình như vậy’. Này Già-di-ni, ông có thấy như vậy, nghe như vậy
chăng?”
Già-di-ni trả lời rằng:
“Tôi có thấy như vậy, Cù-đàm, tôi đã nghe và sẽ được nghe nữa”.
“Này Già-di-ni, nếu có Sa-môn, Bà-la-môn thấy và nói như vậy: ‘Nếu có
kẻ nào lấy của không cho, kẻ ấy nhất thiết phải thọ báo ngay trong đời
hiện tại này, nhân đó mà sanh ra ưu khổ’, thì lời nói đó chân thật hay lời
nói hư dối?”
Già-di-ni đáp:
“Đó là lời nói hư dối, thưa Cù-đàm”.
“Nếu người ấy nói hư vọng, ông có tin chăng?”
Già-di-ni đáp:
“Tôi không tin, thưa Cù-đàm!”