Bản đọc trực tuyến

Thư viện Kinh Tạp A-hàm III

Kinh Tạp A-hàm III

Thích Đức Thắng dịch · 617 trang

Văn bản trích xuất theo trang

Trang 608

Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.

KINH 1355. BỔ-LŨ-ĐÊ-CA (1)1282 Tôi nghe như vầy: Một thời đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ Tôn giả Xá-lợi-phất đi đến chỗ Phật, đảnh lễ sát chân Phật, rồi ngồi xuống một bên. Khi ấy, Thế Tôn vì Tôn giả Xá-lợi-phất thuyết nhiều pháp, chỉ dạy, soi sáng, làm cho hoan hỷ xong, đức Phật im lặng. Tôn giả Xá-lợi-phất sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ cúi đầu đảnh lễ sát chân mà đi. Lúc ấy, có xuất gia ngoại đạo tên Bổ-lũ-đê-ca1283 trên đường đi ngược lại. Ông hỏi Tôn giả Xá-lợi-phất: “Ngài từ đâu lại?” Xá-lợi-phất đáp: “Này Hỏa Chủng, [252a] tôi từ chỗ Thế Tôn, nghe Đại Sư nói pháp, dạy dỗ, rồi tới đây.” Bổ-lũ-để-ca hỏi Tôn giả Xá-lợi-phất: “Đến nay vẫn còn chưa dứt sữa, vẫn theo Đại Sư nghe thuyết pháp, thọ lãnh pháp chăng?” Xá-lợi-phất đáp: “Này Hỏa Chủng, tôi không dứt sữa, mà vẫn ở nơi Đại Sư nghe thuyết pháp, thọ lãnh pháp.” Bổ-lũ-đề-ca nói với Tôn giả Xá-lợi-phất: “Tôi đã lìa sữa từ lâu, xả bỏ những gì thầy đã truyền dạy.” Xá-lợi-phất nói: “Pháp của Ông là pháp luật được diễn thuyết một cách tệ hại, được giác ngộ một cách tệ hại; chẳng phải là pháp xuất ly, chẳng phải là đạo chánh giác, là pháp hư hoại, chẳng phải pháp đáng để khen ngợi, chẳng phải pháp đáng để y chỉ. “Lại nữa, vị thầy kia không phải là bậc Đẳng Chánh Giác, cho nên ông nhanh chóng lìa bỏ sữa, lìa bỏ giáo pháp của thầy. Ví như con bò sữa, cộc cằn hung dữ, dịch sữa lại ít. Nghé con bú sữa xong vội vã bỏ đi. Cũng vậy, pháp luật như vậy được diễn thuyết một cách tệ hại, được giác ngộ mọt cách tệ hại; chẳng phải là pháp xuất ly, chẳng phải là đạo chánh giác, là pháp hư hoại, chẳng phải pháp đáng để khen ngợi, chẳng phải pháp đáng để y chỉ. “Lại nữa, vị thầy ấy không phải là bậc Đẳng Chánh Giác, cho nên Ông nhanh chóng lìa bỏ giáo pháp của thầy ông đã dạy. Pháp mà tôi có là Chánh Pháp Luật, là thiện giác, là xuất ly, là đạo chánh giác, chẳng hoại, đáng để khen ngợi, đáng để y chỉ. “Lại nữa, Đại Sư của tôi là bậc Đẳng Chánh Giác, cho nên từ lâu tôi được uống dòng sữa của Ngài, được nghe Đại Sư dạy dỗ chánh pháp. Ví như con bò sữa không cộc cằn hung 1282 Đại chánh, kinh 973. Biệt dịch, No 100(208). 1283 Bổ-lũ-đê-ca 補縷低迦.