Văn bản trích xuất theo trang
Trang 7
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
“Hai vị ấy, thần lực của ai là hơn hết?”
Thế Tôn bảo:
“Thần lực Tỳ-kheo Xá-lợi-phất là hơn hết.”
Long vương bạch Phật:
“Trước đây Thế Tôn đã từng xác nhận, thần túc của Tỳ-kheo
Mục-liên là bậc nhất, không ai vượt hơn được.”
Thế Tôn đáp:
“Long vương nên biết, có bốn thần túc. Sao gọi là bốn? Là tự
tại tam-muội thần lực, tinh tấn tam-muội thần lực, tâm tam-
muội thần lực, giới tam-muội thần lực.8 Này Long vương, đó
gọi là có bốn thần túc lực này. Nếu Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni nào
có bốn thần lực này, thường xuyên tu hành không hề buông bỏ,
đó là thần lực bậc nhất.”
Long vương A-nậu-đạt bạch Phật:
“Tỳ-kheo Mục-liên không được bốn thần túc ấy sao?”
Thế Tôn bảo:
“Tỳ-kheo Mục-liên cũng được bốn thần túc lực này và thường
xuyên tu hành không hề buông bỏ. Tỳ-kheo Mục-liên muốn giữ
thọ mạng đến một kiếp, cũng có thể làm được. Nhưng Tỳ-kheo
Mục-liên không biết tên của tam-muội mà Xá-lợi-phất nhập.”
Lúc ấy, Tôn giả Xá-lợi-phất lại nghĩ thầm: “Ba ngàn đại thiên
quốc độ, Mục-liên [709c01] đều có thể di chuyển, làm cho vô
số côn trùng bị chết, không tính hết. Nhưng tự thân ta nghe chỗ
ngồi của Như Lai không thể lay động được. Nay ta có thể dùng
đai này buộc chặt vào chỗ ngồi của Như Lai.” Mục-liên lại
dùng thần túc nâng dây đai ấy nhưng không thể làm lay động.
Mục-liên nghĩ thầm như vầy: “Chẳng lẽ thần túc ta bị sút giảm
rồi sao? Nay nâng đai này mà không thể làm nó lay động. Ta
hãy đến chỗ Thế Tôn mà hỏi ý nghĩa này.”
8 Chi tiêt, xem kinh số 8 phẩm 29 trên.