Văn bản trích xuất theo trang
Trang 901
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
Tăng nhất A-hàm
898
Hẳn không đọa đường ác;
Khi chết sanh lên trời,
Ở đó làm thiên vương:
Phước làm hình tượng Phật.
Phước khác không thể kể.
Phước kia khó nghĩ bàn.
Tiếng tốt vang bốn phương:
Phước tạo hình tượng Phật.
“Lành thay, lành thay! Đại vương làm được nhiều lợi ích cho
trời người mông nhờ.”
Lúc ấy, vua Ưu Điền vô cùng sung sướng.
Bấy giờ, Thế Tôn Thế Tôn vì chúng bốn bộ và năm vua nói về
diệu luận. Luận về bố thí, luận về trì giới, luận về sanh thiên;
dục là tưởng bất tịnh, là hữu lậu, là tai họa lớn, giải thoát là vi
diệu. Khi Thế Tôn đã thấy tâm ý chúng bốn bộ đã được khai
mở; như pháp mà chư Phật thế tôn thường thuyết, là khổ, tập,
tận, đạo, Ngài cũng vì họ mà nói. Bấy giờ ngay trên chỗ ngồi
hơn sáu vạn trời người dân, dứt sạch trần cấu, được mắt pháp
trong sạch.
Bấy giờ, năm vua bạch Thế Tôn:
“Nơi này là phước tối diệu, là đất thiêng, nên Như Lai mới từ
trời Đâu-suất xuống, thuyết pháp tại đây. Nay chúng con muốn
kiến lập nơi này khiến vĩnh viễn không còn bị mục nát.”
Thế Tôn bảo:
“Này năm Vua, các ông hãy xây dựng thần tự ở nơi này, đời
đời hưởng phước không bao giờ hư hoại.”
Các vua thưa:
“Phải xây dựng thần tự như thế nào?”