Bản chủ
Trang 978
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
977
TRƯỜNG A HÀM – KINH THẾ KÝ
Phẩm 12: THẾ BỔN DUYÊN1
[145a6] Phật bảo Tỳ-kheo:
“Sau khi qua khỏi hỏa tai, khi trời đất của thế gian
này sắp sửa thành tựu trở lại, một số chúng sinh khác
phước hết, hành hết, mạng hết, mạng chung ở cõi trời
Quang âm thiên, sinh vào cung điện Phạm thiên trống
không,2 rồi sinh tâm đắm nhiễm chỗ đó, yêu thích chỗ
đó, nên nguyện cho chúng sinh khác cũng sinh vào
nơi này. Sau khi phát sinh ý nghĩ này rồi, thì những
chúng sinh khác phước hết, hành hết, mạng hết, từ cõi
trời Quang âm thiên, sau khi thân hoại mạng chung,
sinh vào cung điện Phạm Thiên trống không. Bấy giờ,
vị Phạm Thiên sinh ra trước liền tự nghĩ rằng: ‘Ta là
Phạm Vương, là Đại Phạm Thiên vương, không có ai
sáng tạo ra ta, ta tự nhiên mà có, không bẩm thọ cái gì
từ ai hết; ở trong một nghìn thế giới ta hồn tồn tự tại,
thông rõ các nghĩa lý, giàu có sung mãn, có khả năng
tạo hóa vạn vật; ta là cha mẹ của tất cả chúng sinh.’
“Các Phạm Thiên sinh sau lại tự nghĩ rằng: ‘Vị Phạm
Thiên sinh trước kia là Phạm Vương, là Đại Phạm
Thiên vương. Vị ấy tự nhiên mà có, không do ai có
sáng tạo; là đấng Tối Tôn ở trong một nghìn thế giới,
không bẩm thọ từ ai cái gì, thông rõ các nghĩa lý, giàu
có sung mãn, có khả năng sáng tạo vạn vật, là cha mẹ
của tất cả chúng sinh. Ta từ vị ấy mà có.’
“Nhan sắc dung mạo của vị Phạm Thiên vương này
thường như đồng tử, cho nên Phạm Vương được gọi
* 佛說長阿含第四分世記經世本緣品第十二
1 Tham chiếu, T 1(5) kinh Tiểu duyên.
2 Không Phạm xứ 空 梵 處, Pl.: suñña Brahma-vimāna.