Bản chủ
Trang 974
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
973
TRƯỜNG A HÀM – KINH THẾ KÝ
“Bấy giờ, trong vòng bảy ngày có sự nổi lên của kiếp
đao kiếm. Lúc ấy, những thứ cỏ, cây, ngói, đá mà con
người cầm trong tay đều biến thành đao kiếm; những
thứ đao kiếm này rất bén nhọn, đụng đến vật gì thì vật
đó đều sẽ bị cắt đứt. Chúng sát hại lẫn nhau. Trong
lúc này có người có trí tuệ thấy đao binh sát hại nhau
nên hoảng sợ tránh vào núi rừng, hang động, khe suối,
những chỗ không người. Trốn tránh trong vòng bảy
ngày, tâm nghĩ miệng tự nói: ‘Ta không hại người,
người chớ hại ta.’ Trong vòng bảy ngày người này chỉ
ăn rễ cây cỏ để tự nuôi sống mình. Qua bảy ngày, sau
đó mới lại ra khỏi rừng núi. Lúc này, gặp được một
người, vui mừng nói rằng: ‘Nay gặp được người còn
sống! Nay gặp được người còn sống!’ Cũng giống như
cha mẹ vì gặp lại một người con bị thất lạc lâu ngày
không thấy nhau, nên vui mừng nhảy nhót mà không
thể tự kiềm chế chính mình được, thì sự kiện người
này cũng như vậy, vì sự vui mừng nên nhảy nhót mà
không thể tự kiềm chế được cảm xúc vui nơi chính
mình. Khi ấy thì người dân trong vòng bảy ngày chỉ
có khóc lóc mà thôi; cũng trong vòng bảy ngày này họ
lại cùng gặp vui nên vui vẻ chúc mừng nhau. Người
lúc bấy giờ khi thân hoại mạng chung đều đọa vào địa
ngục. Vì sao? Vì con người ấy luôn luôn ôm lòng sân
hận và phẫn nộ, họ chỉ có một tâm hại nhau mà thôi,
vì không có tâm nhân từ nên gọi là kiếp đao binh.”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Thế nào gọi là kiếp đói kém? 10 Con người bấy giờ
10 Cơ ngạ kiếp 饑餓劫, Skt. durbhikṣāntarakalpa, Pl.: dubbhikhan-
tarakappa; ở trên gọi là cốc quý kiếp.