Bản chủ
Trang 953
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
952
TUỆ SỸ
đường giải thốt vượt khỏi thế gian.
“Sau đó, gió thổi sạch đại địa; nước bên dưới đất hết,
gió bên dưới nước hết. Cho nên [141a] phải biết: Tất
cả hành là vô thường, là pháp biến dịch, không đáng
tin cậy; phàm các pháp hữu vi rất đáng nhàm tởm nên
tầm con đường giải thốt vượt khỏi thế gian.”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Khi hai cung điện Biến tịnh thiên và Quang âm thiên
va chạm nhau, tan vỡ ra thành phấn bụi, ai là người
có thể tin? Chỉ có độc nhất người thấy mới có thể biết
mà thôi. Như vậy cho đến nước bên dưới đất hết, gió
bên dưới nước hết, ai là người sẽ tin? Chỉ có độc nhất
người thấy mới có thể biết mà thôi.
“Đó là tai kiếp gió.
“Thế nào là sự hồi phục của tai kiếp?
“Sau một thời gian rất lâu xuất hiện đám mây đen lớn
bao phủ khắp hư không, lên đến cõi Quả thật thiên.
Rồi mưa xuống khắp nơi; những giọt nước mưa như
bánh xe, mưa kéo dài vô số trăm nghìn vạn năm, nước
này lớn dần, cho đến Quả thật thiên. Lúc bấy giờ, có
bốn loại gió lớn giữ nước này lại một chỗ. Những gì là
bốn? Một là trụ phong, hai là trì phong, ba là bất động,
bốn là kiên cố. Sau đó, nước này dần dần rút xuống vô
số trăm nghìn do-tuần; bốn phía mặt nước gió lớn nổi
dậy, gọi là tăng già, thổi nước khiến chúng dao động,
nổi dậy ba đào, tạo thành bọt nước mà tích tụ lại, bị
gió thổi lìa khỏi mặt nước bắn lên không trung, và
tự nhiên chúng biến thành cung điện Biến tịnh thiên,
được trang sức bằng bảy báu, xen lẫn các loại tạp sắc.
Vì nhân duyên này mà có cung điện Biến tịnh thiên.