Bản chủ
Trang 857
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
856
TUỆ SỸ
ngọn lửa từ Tây lan sang Đông, ngọn lửa từ Nam lan
đến Bắc, ngọn lửa từ Bắc lan đến Nam, ngọn lửa từ
trên lan xuống dưới, ngọn lửa từ dưới lan lên trên, lửa
cháy vòng quanh, không có một chỗ nào trống. Tội
nhân ở trong đây cứ chạy Đông chạy Tây, tồn thân bị
thiêu nướng, da thịt cháy nám, đau đớn vô cùng, kêu
la thảm thiết. Nhưng vì tội cũ chưa hết, nên tội nhân
không thể chết được. Vì vậy nên gọi là địa ngục Vô
Gián.
“Lại nữa, ở địa ngục Vô Gián này có thành bằng sắt,
lửa cháy hừng hực, tội nhân bị lửa đốt thân, da thịt
tiêu tan, đau đớn vô cùng, kêu la thảm thiết. Nhưng vì
tội cũ chưa hết, nên tội nhân không thể chết được. Vì
vậy nên gọi là địa ngục Vô Gián.
“Lại nữa, tội nhân ở địa ngục Vô Gián này, sau thời
gian chịu khổ lâu thì cửa mở, tội nhân liền chạy về
hướng cửa mở, trong khi chạy thì các bộ phận của
thân đều bốc lửa, cũng như chàng lực sĩ tay cầm bó
đuốc lớn bằng cỏ, chạy ngược gió, lửa ấy cháy phừng
phực, khi tội nhân chạy lửa cũng bộc phát như vậy.
Khi chạy đến gần cửa, tự nhiên cửa khép lại. Tội nhân
bò càng, nằm phục trên nền sắt nóng, tồn thân bị
thiêu nướng, da thịt tiêu tan, đau đớn vô cùng, như
muôn thứ độc cùng kéo đến một lúc. Nhưng vì tội cũ
chưa hết, nên tội nhân không thể chết được. Vì vậy
nên gọi là địa ngục Vô Gián.
“Lại nữa, tội nhân ở địa ngục Vô gián này, những gì
mà mắt thấy, chỉ thấy tồn là màu ác; những gì tai
nghe, tồn là âm thinh ác; những gì mũi ngửi, tồn là
mùi thối ác; những gì thân xúc chạm, tồn là những
sự đau đớn; những gì ý nhớ, chỉ nghĩ điều ác. Lại nữa,