Bản chủ
Trang 790
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
789
30. KINH THẾ KÝ
Phẩm 1: CHÂU DIÊM PHÙ ĐỀ
[114b08] Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở trong hang Câu-lị, 1 rừng Kì Thọ,
vườn Cấp cô độc, cùng với đại chúng Tỳ-kheo một
ngàn hai trăm năm mươi vị.
Bấy giờ, số đông Tỳ-kheo, sau bữa ăn, tập trung trên
giảng đường cùng bàn luận rằng:
“Chư Hiền, thật chưa từng có, nay đây trời đất này do
đâu mà tan hoại? Do đâu mà hình thành? Quốc độ mà
chúng sinh ở là như thế nào?”
Khi ấy, Thế Tôn ở chỗ thanh vắng, bằng thiên nhĩ
nghe suốt, nghe các Tỳ-kheo, sau bữa ăn, tập trung tại
giảng đường, bàn luận như thế. Rồi thì, Thế Tôn rời
tĩnh thất, đi đến giảng đường, và ngồi xuống. Tuy đã
biết nhưng Thế Tôn vẫn hỏi các Tỳ-kheo:
“Vừa rồi các ngươi đang bàn luận về vấn đề gì?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Sau bữa ăn, chúng con tập trung tại pháp giảng
đường bàn luận rằng: ‘Chư Hiền, thật chưa từng có,
nay đây trời đất này do đâu mà tan hoại? Do đâu mà
hình thành? Quốc độ mà chúng sinh ở là như thế nào?’
Chúng con tập trung tại giảng đường bàn luận vấn đề
như thế.”
1 Câu-lị quật 俱利窟, tên một am cốc trong vườn Cấp cô độc; T
1(1) kinh Đại Bản, dịch là Hoa lâm khốt 華林窟. Pl.: Karerikuṭikā.
Trong bản Hán, Kuṭikā, am cốc nhỏ, được hiểu là hang động (Pl.:
guhā)