Bản chủ
Trang 779
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
778
TUỆ SỸ
ngồi thấp ngồi trước Phật. Phật bảo Lộ-già:
“Hôm qua, ông đi khỏi Ta chẳng xa, phát sinh ác kiến
rằng: ‘Các Sa-môn, Bà-la-môn biết nhiều thiện pháp,
chứng đắc nhiều điều, nhưng không nên nói cho người
khác,... (cho đến), chỉ là pháp tham, ác bất thiện.’ Có
thật nói như vậy chăng?”
Lộ-già đáp:
“Vâng! Thật có việc đó.”
Phật bảo Lộ-già:
“Ngươi chớ sinh ác kiến như thế nữa. Vì sao? Đời có
ba hạng Thầy đáng bị chỉ trích.10 Những gì là ba?
1.“Hạng Thầy thứ nhất, cạo bỏ râu tóc, mặc ba pháp y,
xuất gia tu đạo, để rằng ngay trong hiện tại này mà có
thể trừ các phiền não, lại có thể tăng trưởng được pháp
thượng nhân. Nhưng vị ấy ở trong hiện tại này mà
không thể trừ các phiền não, không chứng đắc pháp
thượng nhân; đạo nghiệp của mình chưa thành mà lại
thuyết pháp cho đệ tử. Các đệ tử ấy không cung kính
phụng thờ, nhưng vẫn nương tựa, cùng sống chung
với nhau. Nầy Lộ-già, các đệ tử ấy nói với Thầy rằng:
‘Nay Thầy cạo bỏ râu tóc, mặc ba pháp y, xuất gia
tu đạo, ở trong đời này đáng lẽ đã có thể trừ được
10 Hán: khả dĩ tự giới; dịch sát: có thể tự răn mình. Ở đây căn cứ theo nội
dung được nói trong đoạn tiếp mà dịch như vậy Cf. Pl.: tayo satthāro
ye loke codanārahā, yo ca panevarūpaṃ satthāraṃ codeti sā codanā
bhūtā tacchā dhammikā anavajjā, “Có ba loại Thầy, mà trong đời họ
đáng bị chỉ trích. Ai chỉ trích những hạng Thầy như vậy, sự chỉ trích
ấy là chân thật, hợp pháp, vô tội.”