Bản chủ
Trang 597
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
596
TUỆ SỸ
Lúc ấy, Bà-la-môn tự tay chăm chước thức ăn, cúng
Phật và Tăng các thứ ngon ngọt. Ăn xong, dẹp cất bát,
dùng nước rửa xong, Bà-la-môn tay phải nắm cánh
tay đệ tử là A-ma-trú đến trước Thế Tôn bạch rằng:
“Cúi mong Thế Tôn nghe lời hối lỗi của nó.”
Nói như vậy ba lần, rồi lại bạch Phật:
“Cũng như voi, ngựa đã được huấn luyện khéo; người
này cũng vậy, tuy có sơ suất, cúi mong Ngài nhận lời
hối lỗi.”
Phật bảo Bà-la-môn:
“Cầu cho ngươi thọ mạng dài lâu, đời này an ổn. Mong
cho chứng vảy trắng của đệ tử ngươi được trừ.”
Phật nói vừa xong, người đệ tử kia liền khỏi chứng
vảy trắng.
Rồi thì, Bà-la-môn lấy một cái giường nhỏ để trước
Thế Tôn. Thế Tôn bèn nói pháp cho Bà-la-môn, khai
thị, giáo huấn, khiến cho được ích lợi, hoan hỷ. Ngài
giảng về thí, giới, sinh thiên, dục là ô uế, là hữu lậu, là
tai hoạn, xuất yếu là trên hết, diễn bày thanh tịnh. Khi
Thế Tôn biết tâm người Bà-la-môn đã nhu nhuyến,
thanh tịnh, không cáu bẩn, có thể nhận lãnh đạo giáo;
như thường pháp của chư Phật, Ngài nói Khổ Thánh
đế, Khổ tập Thánh đế, Khổ diệt Thánh đế, Khổ xuất
yếu Thánh đế. Bà-la-môn lúc ấy ngay trên chỗ ngồi
mà xa lìa trần cấu, được pháp nhãn tịnh, cũng như tấm
lụa trắng tinh dễ nhuộm màu, Bà-la-môn Phất-già-la-
sa-la cũng vậy, thấy pháp, đắc pháp, quyết định đạo
quả, không còn tin ở đạo khác, được vô sở úy, tức thì
bạch Phật rằng: