Bản chủ
Trang 514
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
513
TRƯỜNG A HÀM – KINH THANH TỊNH
ngồi ra là dối ... (cho đến), vô lượng tưởng là ngã:
đây là thật, ngồi ra là dối.’ Sa-môn, Bà-la-môn kia
lại nói như vầy, thấy như vầy: ‘Đây là thật, ngồi ra
là hư dối.’ Nên trả lời người ấy rằng: Có phải ông chủ
trương rằng, thế giới này là thường hằng: đây là thật
còn ngồi ra là dối? Lời nói như vậy Phật không chấp
nhận. Vì sao? Trong các kiến giải đó mỗi thứ đều có
kết sử. Ta lấy lý mà suy, trong các Sa-môn, Bà-la-
môn, không ai bằng Ta, huống hồ muốn hơn Ta. Các
tà kiến như vậy chỉ có nơi lời nói mà thôi, không đáng
cùng bàn luận... (cho đến), vô lượng tưởng là ngã,
cũng vậy.
4. Nhân duyên tà kiến
“Hoặc có Sa-môn, Bà-la-môn nói như vầy: ‘Thế gian
này tự tạo.’ Lại có Sa-môn, Bà-la-môn nói: ‘Thế gian
này do cái khác tạo.’ Hoặc nói: ‘Vừa tự tạo vừa do cái
khác tạo.’Hoặc nói: ‘không phải tự tạo cũng không
phải do cái khác tạo nhưng ngẫu nhiên mà có.’ Sa-
môn, Bà-la-môn nào nói rằng thế gian là tự tạo thì các
Sa-môn, Bà-la-môn ấy đều nhân bởi nhân duyên là
xúc. Nếu lìa xúc là nhân mà có thể nói được; không
có trường hợp ấy. Vì sao? Do sáu xứ thân39 mà phát
sinh xúc. Do xúc mà sinh thọ. Do thọ mà sinh ái. Do
ái mà sinh thủ. Do thủ mà sinh hữu. Do hữu mà sinh
sinh. Do sinh mà có già, chết, ưu, buồn, khổ, não, khối
lớn khổ đau. Nếu không có sáu xứ, thì không có xúc.
Không có xúc thì không có thọ. [76b] Không có thọ
thì không có ái. Không có ái thì không có thủ. Không
39 Sáu nhập thân 六入身, tức sáu xứ y trên thân; sáu sở y của thức.