Bản chủ
Trang 427
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
426
TUỆ SỸ
“Ta nay muốn đi đến chỗ Thế Tôn. Ngươi có thể đi
theo. Chư Thiên Đao-lị này cũng muốn theo ta đến
chỗ Phật.”
Đáp: “Thưa vâng.”
Rồi Ban-giá-dực cầm cây đàn lưu ly, ở trong chúng,
trước mặt Đế Thích, gảy đàn cúng dường.
Rồi Thích Đề-hồn Nhân, chư Thiên Đao-lị, cùng
Ban-giá-dực, hốt nhiên biến mất khỏi Pháp đường.
Trong khoảnh khắc như lực sĩ co duỗi cánh tay họ đến
phía Bắc nước Ma-kiệt-đà, trong núi Tì-đà.
Bấy giờ Thế Tôn nhập hỏa diệm tam-muội, 6 khiến cho
cả núi Tì-đà đồng một màu lửa. Khi ấy, người trong
nước thấy vậy, bảo nhau rằng:
“Núi Tì-đà này đồng một màu lửa. Phải chăng là do
thần lực của chư Thiên?”
Bấy giờ, Thích Đề-hồn Nhân nói với Ban-giá-dực
rằng:
“Đức Như Lai, Chí Chân, rất khó được gặp. Nhưng
Ngài lại rũ lòng đi xuống chỗ thanh vắng này, lặng lẽ
không tiếng động, làm bạn với muông thú. Chỗ này
thường có các đại thiên thần thị vệ Thế Tôn. Ngươi
hãy đi trước tấu đàn lưu ly để làm vui lòng Thế Tôn.
Ta cùng chư Thiên sẽ đến sau.”
Đáp: “Kính vâng.”
Lưu ly cầm 琉璃琴. T 15: lưu ly bảo trang nghiêm không
hầu 瑠璃寶裝箜篌, đàn không hầu làm bằng lưu ly. Pl.:
beluvapaṇḍuvīṇa.
6 Hỏa diệm tam-muội 火焰三昧.