Bản chủ
Trang 394
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
393
TRƯỜNG A HÀM – KINH TĂNG NHẤT
“Thế nào là tám thành pháp? Đó là tám nhân duyên
khiến cho chưa sở đắc phạm hạnh nhưng có thể sở đắc
trí, và nếu đã sở đắc phạm hạnh thì trí tăng trưởng.
Những gì là tám? Ở đây, Tỳ-kheo sống nương tựa Thế
Tôn, hoặc nương tựa sư trưởng, hoặc nương tựa đồng
phạm hạnh có trí tuệ, sinh tâm tàm quí, có ái, có kỉnh.
Đó là nhân duyên thứ nhất, khiến cho chưa đắc phạm
hạnh mà chứng đắc trí; nếu đắc phạm hạnh rồi thì trí
tăng trưởng. Lại nữa, nương tựa Thế Tôn (hoặc đồng
phạm hạnh), tùy thời mà thưa hỏi: ‘Pháp này có ý
nghĩa gì? Dẫn đến đâu?’, khi ấy các Tôn trưởng liền
mở bày cho nghĩa lý thậm thâm. Đó là nhân duyên
thứ hai. Sau khi nghe pháp thân tâm an lạc, an tĩnh.
Đó là nhân duyên thứ ba. Không luận bàn những tạp
luận vô ích làm chướng ngại đạo; vị ấy đến giữa đại
chúng, hoặc tự mình thuyết pháp, hoặc thỉnh người
khác thuyết, mà vẫn không bỏ sự im lặng của Hiền
Thánh. Đó là nhân duyên thứ tư. Đa văn, quảng bác,
ghi nhớ không quên các pháp thâm áo, thiện xảo ở
khoảng đầu, khoảng giữa và khoảng cuối, [58c] có
nghĩa có vị, chân thật, đầy đủ phạm hạnh. Sau khi
nghe thì ghi nhớ trong lòng, kiến giải không lay động.
Đó là nhân duyên thứ năm. Tu tập tinh cần, diệt ác
tăng thiện, gắng sức thực hành không bỏ pháp ấy.
Đó là nhân duyên thứ sáu. Bằng trí tuệ mà nhận thức
pháp sinh diệt, chỗ thú hướng của Hiền Thánh, tận
cùng biên tế của khổ. Đó là nhân duyên thứ bảy. Quán
tướng sinh và tướng diệt của năm thủ uẩn: Đây là sắc,
đây là sự tập khởi của sắc, đây là sự diệt tận của sắc.
Đây là sự tập khởi của thọ, tưởng, hành, thức, sự diệt
tận của thọ, tưởng, hành, thức. Đó là nhân duyên thứ