Bản chủ
Trang 388
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
387
11. KINH TĂNG NHẤT1
[57b26] Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại nước Xá-vệ, rừng cây Kì-đà, vườn
Cấp cô độc, cùng với đại chúng Tỳ-kheo một ngàn hai
trăm năm mươi vị.
Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Nay Ta sẽ nói pháp cho các ngươi nghe; pháp vi diệu,
khoảng đầu, khoảng giữa, khoảng cuối thảy đều chân
chính, có đầy đủ nghĩa và vị, phạm hạnh thanh tịnh.
Đó là pháp tăng nhất. Các ngươi [57c] hãy lắng nghe,
hãy suy ngẫm kỹ! Ta sẽ giảng thuyết.”
1. Pháp một
Các Tỳ-kheo vâng lời lắng nghe. Phật nói với các Tỳ-
kheo:
“Pháp tăng nhất ấy là, một thành pháp, một tu pháp,
một giác pháp, một diệt pháp, một chứng pháp.
“Thế nào là một thành pháp? Đó là: không bỏ các
pháp thiện.
“Thế nào là một tu pháp? Đó là: thường tự niệm
thân.2 “Thế nào là một giác pháp? Đó là: xúc hữu lậu.
“Thế nào là một diệt pháp? Đó là: ngã mạn.
“Thế nào là một chứng pháp? Đó là: vô ngại tâm giải
* 佛說長阿含第二分增一經第七
1 Bản Hán, quyển 9, Đại I tr. 57b-59b. Đại thể, đồng nhất với kinh
số 10. “Thập thượng” ở trên. Kinh này có các hạng mục ngắn hơn
và do chính Phật thuyết.
2 Tức niệm thân, hay thân hành niệm, Pāli: kāyagatāsati
sātasahagatā.