Bản chủ
Trang 299
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
298
TUỆ SỸ
được.’ Người trí liền bỏ gánh chỉ gai mà lấy vải gai làm
một gánh nặng. Họ lại cùng nhau đi tới. Bỗng lại gặp
đống bông gòn. Người trí nói: ‘Bông gòn có giá, nhẹ
và mịn, đáng lấy hơn.’ Người kia nói: ‘Tôi đã lấy cây
gai, bó buộc chắc chắn, gánh đi đã xa đường rồi nay
không bỏ được.’ Người trí một mình bỏ vải gai mà lấy
bông gòn gánh đi. Lần lượt, họ gặp chỉ bông, gặp vải
bông; rồi gặp đồng trắng, rồi gặp bạc, gặp vàng. Người
trí nói: ‘Nếu không vàng ta hãy lấy bạc, không bạc ta
hãy lấy đồng, hay ta hãy lấy chỉ gai, nếu không chỉ gai
ta mới lấy cây gai, nhưng nay tại thôn này có nhiều
vàng, là thứ quý hơn các bảo vật khác, anh nên bỏ cây
gai, ta sẽ bỏ bạc để chung nhau lấy vàng, mỗi người
gánh lấy gánh nặng đem về.’ Nhưng người kia nói:
‘Tôi đã lấy cây gai bó buộc chắc chắn gánh đi đã xa,
nay không thể bỏ được. Anh muốn lấy vàng thì lấy, tùy
ý.’ Người trí liền bỏ bạc mà lấy vàng, gánh một gánh
nặng đem về. Đến nhà, bà con người trí vừa thấy bóng
anh ta gánh nhiều vàng thì hoan hỷ nghinh đón. Người
trí thấy được bà con nghinh đón lại càng vui mừng
hơn. Người ngu gánh cây gai về, bà con trông thấy
không chút vui mừng, không thèm nghinh đón. Người
ngu gánh gai cũng càng thêm buồn và hổ thẹn.
“Này Bà-la-môn, ông nên vứt bỏ cái xu hướng ác tà
kiến ấy đi, chớ để suốt đời chuốc thêm khổ não. Như
người gánh cây gai, cứ chấp chặt ý ngu, không chịu
lấy vàng, lại cứ gánh gai đem về, [45c] luống chịu lao
nhọc, bà con không vui, mãi mãi nghèo cùng, tự mình
tăng thêm buồn khổ.”
Bà-la-môn đáp:
“Tôi không bao giờ bỏ kiến thức sẵn có của tôi được.