Bản chủ
Trang 297
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
296
TUỆ SỸ
8. Ví dụ về tiếng tù và
Ca-diếp nói:
“Người trí nhờ ví dụ mà được rõ. Ta sẽ dẫn ví dụ cho
ông rõ.
“Xưa có một quốc độ không ai từng nghe tiếng tù
và. Hôm nọ có người thổi tù và giỏi, đến nước đó, đi
vào trong một thôn nọ, cầm tù và thổi ba tiếng rồi bỏ
xuống đất. Khi ấy, trai gái trong thôn nghe tiếng lạ
kinh động, rủ nhau đến hỏi: ‘Thứ tiếng gì mà trong
trẻo, hòa dịu như thế?’ Người chủ chỉ vào tù và mà
nói ‘Tiếng của cái đó.’ Người trong thôn liền lấy tay
vỗ vào tù và, bảo: ‘Ngươi hãy kêu lên! Ngươi hay
kêu lên!’ Nhưng tù và im bặt không kêu. Người chủ
lại cầm tù và lên thổi thêm ba tiếng rồi bỏ xuống đất.
Người trong thôn nói: ‘Cái thứ tiếng hay ho ta nghe
khi nãy chẳng phải do sức tù và làm, mà cần có tay, có
miệng, có hơi thổi, nó mới kêu.’ Con người cũng thế.
Phải có thọ mạng, có thần thức và hơi thở ra vào 11 mới
co duỗi, liếc nhìn, nói năng được. Không thọ, không
thức, không hơi thở ra vào 12 thời không thể co duỗi,
liếc nhìn, nói năng được.”
III. BẢO THỦ TÀ KIẾN
Ca-diếp lại khuyên:
“Ông nên từ bỏ cái ác tà kiến đó. Chớ nên vì nó mà
11 D 23: có thọ, có hơi ấm, có thức (āusahagato usmāsahagato,
viññāṇasahagato)
12 D 23: Khi tuổi thọ (āyu), hơi ấm (usmā) và thức (viññāṇâ) rời khỏi
thân. Cf. T 99(265), Câu-xá 4 (T 1559, tr. 184c).