Bản chủ
Trang 294
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
293
TRƯỜNG A HÀM – KINH TỆ-TÚ
hãy lấy hai thanh củi cọ lại với nhau mà lấy lửa đốt lên.’
Dặn xong, Phạm-chí ra đi. Sau khi ông đi, đứa nhỏ ham
chơi, không chịu trông nom lửa cho thường, để lửa tắt.
Đứa nhỏ khi hết chơi, trở về thấy lửa đã tắt, áo não than
thầm: ‘Ta làm hỏng rồi! Cha ta khi đi có dặn bảo ta phải
trông coi ngọn lửa này đừng để tắt. Nay ta ham [44c]
chơi đến nỗi để cho lửa tắt. Phải làm gì đây?’ Nó liền
thổi tro tìm lửa. Chẳng thấy lửa đâu. Lại lấy búa chẻ
củi ra tầm, cũng chẳng thấy. Lại chặt củi thành khúc bỏ
vào cối giã để tìm. Cũng chẳng thấy. Sau đó, Phạm-chí
từ ngồi trở về, đến khu rừng mà ông trú ngụ, hỏi đứa
nhỏ: ‘Trước khi đi ta đã dặn con trông nom lửa. Lửa có
tắt không?’ Đứa nhỏ đáp: ‘Vừa rồi con chạy ra ngồi
chơi, không trông nom lửa thường xuyên, nên lửa đã
tắt.’ Phạm-chí lại hỏi: ‘Con làm cách nào để lấy lửa
lại?’ Đứa nhỏ đáp: ‘Lửa phát ra từ củi. Con lấy búa bửa
củi ra tìm mà chẳng thấy. Lại chặt nhỏ, bỏ vào trong cối
mà giã để tìm, cũng chẳng thấy.’ Ông Phạm-chí liền lấy
hai thanh củi cọ nhau, bỗng phát ra lửa. Ông chất củi
lên đốt và bảo đứa nhỏ: ‘Muốn tìm lửa phải làm đúng
cách này, chứ đừng chẻ củi, giã nát củi ra mà tìm.’
“Này Bà-la-môn, ông cũng giống như thế. Chẳng có
phương tiện nào đi lột da người chết ra mà tìm thần
thức. Ông không thể dựa vào việc trước mắt mà xem
xét chúng sinh.
“Này Bà-la-môn, có những vị Tỳ-kheo, từ đầu đêm
chí cuối đêm không ngủ, tinh cần chuyên niệm đạo
phẩm, lấy sức tam-muội mà tịnh tu thiên nhãn. Rồi
bằng năng lực thiên nhãn mà quán thấy chúng sinh
chết chỗ này sinh chỗ kia, chết chỗ kia sinh chỗ này,
sống lâu hay chết yểu, nhan sắc tốt hay xấu, tùy hành