Bản chủ
Trang 292
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
291
TRƯỜNG A HÀM – KINH TỆ-TÚ
“Quyến thuộc của ông khi đó có thấy thần thức ông đi
ra, đi vào không?”
“Không thấy.”
“Ông hiện còn sống mà thần thức ra vào còn không
thấy được, huống nơi người chết. Ngươi không thể
chỉ dựa vào việc trước mắt mà quán sát chúng sinh.
“Này Bà-la-môn, có những vị Tỳ-kheo, từ đầu đêm
chí cuối đêm không ngủ, tinh cần chuyên niệm đạo
phẩm, lấy sức tam-muội mà tịnh tu thiên nhãn. Rồi
bằng năng lực thiên nhãn mà quán thấy chúng sinh
chết chỗ này sinh chỗ kia, chết chỗ kia sinh chỗ này,
sống lâu hay chết yểu, nhan sắc tốt hay xấu, tùy hành
vi mà thọ báo ở cảnh giới tốt hay xấu, đều thấy biết
hết. Ông không nên vì lẽ [44b] con mắt thịt uế trược
không nhìn thấy suốt chỗ thú hướng của chúng sinh
mà vội cho là không có. Này Bà-la-môn, do đó có thể
biết chắc chắn có thế giới khác.”
Bà-la-môn nói:
“Tuy ngài dẫn dụ nói có thế giới khác, nhưng theo chỗ
tôi biết thì hẳn không có.”
Ca-diếp hỏi:
“Ông còn có duyên cớ gì cho là không có thế giới
khác?”
Đáp: “Có.”
“Duyên cớ gì?”
Bà-la-môn nói:
“Nguyên người ở thôn tôi, có kẻ làm giặc cướp, bị
người rình bắt được đem đến tôi và nói: ‘Người này