Bản chủ
Trang 271
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
270
TUỆ SỸ
đổi trao ngôi và lấy chính pháp trị dân, duy một ông
vua sau này tự chuyên trị nước, không theo pháp cũ,
chính trị bất công khiến thiên hạ ốn thán, quốc độ
tổn giảm, nhân dân điêu linh. Thấy vậy, có một đại
thần dòng Bà-la-môn đến tâu vua: ‘Đại vương biết
cho, nay quốc độ tổn giảm, nhân dân điêu linh, không
được như trước. Hiện nay trong nước của Vua có
nhiều vị tri thức, thông tuệ, bác đạt, rõ thấu cổ kim,
biết đủ pháp chính trị của Tiên vương, sao Vua không
vời lại để hỏi những điều họ biết. Nếu được hỏi, họ
sẽ đáp.’ Vua liền vời quần thần đến hỏi đạo trị chính
của tiên vương, các vị thần tá có trí đáp đủ mọi việc.
Vua nghe xong bèn thi hành theo pháp cũ, lấy chính
pháp cứu hộ nhân dân, nhưng vẫn không thể chẩn tế
những kẻ cô lão, cấp thí cho người hạ cùng, nhân dân
trong nước càng lúc càng trở nên nghèo khổ; chúng
bèn xâm đoạt lẫn nhau mà thành có nạn đạo tặc hồnh
hành. Mỗi khi có ai bị rình bắt được đem đến vua, tâu
rằng: ‘Người này làm giặc cướp, xin Vua trị tội nó.’
Vua hỏi: ‘Có thật ngươi là giặc cướp không?’ Người
ấy đáp: ‘Thật! Vì tôi nghèo cùng, đói khát, không tự
sống nổi, nên phải làm giặc.’ Vua liền xuất kho, lấy
của cấp cho và dặn: ‘Ngươi đem của này về cung cấp
cha mẹ, giúp đỡ bà con, từ nay chớ làm giặc nữa!’
[40c] “Những người khác thấy vậy, đồn nhau: ‘Có kẻ
làm giặc được vua cấp cho tài bảo.’ Rồi chúng cũng bắt
chước làm theo. Chúng lại bị rình bắt được đem đến
vua, tâu rằng: ‘Người này làm giặc cướp, xin vua trị tội
nó.’ Vua lại hỏi: ‘Có thật ngươi là giặc cướp không?’
Người kia đáp: ‘Dạ thật! Vì tôi nghèo cùng, đói khát,
không tự sống nổi, nên phải làm giặc.’ Vua lại xuất kho