Bản chủ
Trang 180
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
179
TRƯỜNG A HÀM – KINH DU HÀNH
đọa vào đường dữ, chỉ trải qua bảy lần sinh lại cõi
Dục này để tu hành là dứt hết thống khổ.”
Bấy giờ, đức Thế Tôn liền thọ ký cho một ngàn hai
trăm đệ tử đã được đạo quả.
Rồi Thế Tôn khốc lên uất-đa-la-tăng để lộ cánh tay
sắc màu vàng ròng, bảo với các Tỳ-kheo:
“Các ngươi hãy quán sát rằng, Như Lai mỗi khi xuất
thế, như hoa ưu-đàm-bát lâu lắm mới hiện một lần.”
Quan sát ý nghĩa này, Thế Tôn đọc bài kệ:
Tay phải màu tử kim,
Phật hiện như linh thụy.
Đi, đến, hành vô thường;
Hiện diệt, chớ buông lung.
“Thế nên các Tỳ-kheo chớ có buông lung. Ta chính
nhờ không buông lung mà được thành Chính giác. Vô
lượng điều lành tồn nhờ không buông lung mà có
được. Hết thảy vạn vật đều vô thường, đó là lời dạy
cuối cùng của Như Lai.”178
34. Hiện nhập Vô dư Niết-bàn
Thế rồi, Thế Tôn nhập sơ thiền; rồi từ sơ thiền xuất,
nhập nhị thiền; từ nhị thiền xuất, nhập tam thiền; từ
177 Kiến đạo tích 見道跡. D16 (ii 155): “Tỳ-kheo thấp nhất đã
chứng quả Dự lưu.”
178 Cf. D16 (ii 156): “handa dāni, bhikkhave, āmantayāmi vo,
vayadhammā saṅkhārā appamādena sampādethā”ti. ayaṃ
tathāgatassa pacchimā vācā, “Ôi, này các Tỳ kheo, nay Ta nói
với các ngươi, các hành là vô thường, hãy tinh tấn chớ buông
lung.” Đây là những lời cuối cùng của Như Lai.