Bản chủ
Trang 174
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
173
TRƯỜNG A HÀM – KINH DU HÀNH
Phật dạy:
“Này Tu-bạt, Ta đã nói trước rồi, còn do bởi tính hạnh
của mỗi người vậy.”
Ngay trong đêm đó, Tu-bạt được xuất gia thọ giới,
thanh tịnh tu hành, ngay trong hiện tại, tự thân tác
chứng, biết như thật rằng, “Sinh đã dứt, phạm hạnh đã
vững, việc cần làm đã làm xong, không còn tái sinh.”
Lúc gần nửa đêm, ông đã chứng quả A-la-hán, là đệ tử
cuối cùng của Phật và diệt độ trước Phật.
31. Pháp hy hữu của A-nan
Bấy giờ, A-nan đứng hầu sau Phật vỗ giường than
khóc,168 không thể tự chế, rằng:
“Như Lai diệt độ sao mà vội thế! Thế Tôn diệt độ
sao mà vội thế! Đại pháp chìm lặng làm sao nhanh
quá! Con mắt thế gian diệt mất thì chúng sinh suy đọa
lâu dài! Ta nhờ ơn Phật xuất gia mà chỉ đạt được bậc
[25c] học địa, nhưng sự nghiệp tu chưa thành mà Như
Lai đã diệt độ!”
Khi ấy đức Thế Tôn dù biết mà cố hỏi:
“Tỳ-kheo A-nan đâu rồi?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Tỳ-kheo A-nan đang ở sau Phật, vỗ giường than
khóc, không thể tự chế, rằng: Như Lai diệt độ sao mà
vội thế! Đại pháp chìm lặng làm sao nhanh quá! Con
mắt thế gian diệt mất thì chúng sinh suy đọa lâu dài!
Ta nhờ ơn Phật xuất gia mà chỉ đạt được bậc học địa,
168 Hán: phủ sàng bi khấp 撫床悲泣. D16 (ii 143): kapisīsaṃ
ālambitvā rodamāT ṭhito, “dựa cột cửa, đứng khóc.”