Bản chủ
Trang 170
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
169
TRƯỜNG A HÀM – KINH DU HÀNH
la và gia thuộc của họ vào thăm Phật. Khi ấy, các Mạt-
la đảnh lễ dưới chân Phật, rồi ngồi sang một bên.
Thế Tôn thuyết giảng cho họ về vô thường, khai thị,
giáo huấn, khiến cho được lợi ích, hoan hỷ.
Nghe pháp xong, các Mạt-la ai nấy đều hoan hỷ, liền
đem năm trăm khổ vải trắng dâng Phật. Phật thụ lãnh.
[25a] Các Mạt-la rời khỏi chỗ ngồi, đảnh lễ Phật rồi
lui ra.
30. Thánh đệ tử cuối cùng
Lúc đó, trong thành Câu-thi có một vị Phạm-chí tên
Tu-bạt164 là bực kì cựu đa trí, đã một trăm hai mươi
tuổi, nhân nghe đức Sa-môn Cù-đàm đêm nay sẽ diệt
độ tại giữa cây Song Thọ, ông tự nghĩ: ‘Ta đối với
pháp có điều hồi nghi. Chỉ có đức Cù-đàm mới khai
mở được tâm ý ta. Ta nên kịp thời cố hết sức mình đi
đến Phật.’ Ngay đêm ấy ông gắng ra khỏi thành, đi
đến Song thọ, đến chỗ A-nan. Sau khi chào hỏi xong,
ông thưa:
“Tôi nghe Sa-môn Cù-đàm sắp vào Niết-bàn đêm nay,
nên đến đây mong được bái yết một lần. Tôi đối với
pháp có điều hồi nghi, mong được gặp Cù-đàm để
Ngài quyết nghi cho. Vậy Ngài có được rỗi rảnh cho
tôi vào bái yết không?”
A-nan bảo: “Thôi đừng, Tu-bạt! Phật đang có bịnh.
Không nên quấy rầy Ngài.”
Tu-bạt cố nài xin đến ba lần rằng:
164 Tu-bạt 須拔. T 7: Tu-bạt-đà-la 須跋陀羅. Pl.: Subhadaparibbājaka,
ngoại đạo xuất gia Subhada.