Bản chủ
Trang 167
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
166
TUỆ SỸ
ngựa xe cộ, đền đài, y phục, hào soạn thảy đều vô
thường, không giữ gìn lâu được, đừng mê luyến đến
làm gì cho lao thần tổn tứ. Vì mạng Vua chẳng còn
bao lâu sẽ qua đời khác. Hễ có sinh tất có chết, có hợp
tất có ly, đâu phải sống đời ở đây được. Vậy hãy cắt
đứt ân ái để chuyên tâm vào đạo lý.’
“Này A-nan, Ngọc nữ bảo kia vừa nói xong giây lát,
Thiện Kiến Vương bỗng nhiên mệnh chung, không
chút đau khổ, như kẻ tráng sĩ trong một bữa ăn ngon,
hồn thần sinh lên cõi trời Phạm Thiên thứ bảy. 163
“Sau khi Vua băng hà bảy ngày, các thứ Luân bảo,
Thần châu biến mất, Voi báu, Ngựa báu, Ngọc nữ báu,
Cư sỹ báu, Quân binh báu cũng một ngày chết hết;
thành trì, ao hồ, Pháp điện, đền đài, các thứ trang sức
bằng báu, vườn Kim đa-lân, đều biến thành gỗ, đất.”
Phật bảo A-nan:
“Này A-nan, pháp hữu vi này là vô thường, biến dịch,
chung qui hao mòn, hoại diệt. Tham dục không chán.
Mạng người tiêu tán. Mê say ân ái không hề biết đủ.
Chỉ người nào chứng đắc Thánh trí, thấy rõ đạo lý,
mới biết đủ mà thôi.
“Này A-nan, Ta nhớ đã từng ở nơi này, Ta sáu lần tái
sinh làm Chuyển luân thánh vương và cuối cùng bỏ
xác tại chỗ này. Nay Ta thành Vô thượng Chính giác,
lại cũng muốn xả bỏ mạng căn, gởi thân tại đây. Từ
nay về sau, Ta đã dứt tuyệt sinh tử, không còn có chỗ
nào là nơi bỏ xác Ta nữa. Đây là đời cuối cùng. Ta
163 Đệ thất Phạm thiên 第七梵天. T 6: cũng vậy. D17 (ii 196):
sugatiṃ brahmalokaṃ upapajji, tái sinh thượng thiên, Phạm
thiên giới. T 5, T 7, như Pāli.