Bản chủ
Trang 137
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
136
TUỆ SỸ
tồn chế ngự, tuyệt đối vắng lặng, ví như con rồng
lớn, như hồ nước đứng trong không chút cáu bợn. Sau
khi thấy, ông phát sinh thiện tâm hoan hỷ, đi đến gần
Phật, đảnh lễ rồi ngồi lại một bên và bạch Phật rằng:
“Bạch đức Thế Tôn, người xuất gia, ở tại chỗ thanh
tịnh, ưa thích sự nhàn cư. Thật hy hữu thay! Dẫu cả
một đồn xe có những năm trăm cỗ đi ngang qua một
bên mà vẫn không hay biết! Thầy tôi có lần ngồi tĩnh
tọa dưới một gốc cây bên đường thuộc địa phận giữa
hai thành Câu-di-na-kiệt và Ba-bà. Lúc đó có đồn xe
năm trăm cỗ đi ngang qua một bên. Tiếng xe cộ rần rần.
Tuy thức tỉnh nhưng không nghe thấy. Sau đó có người
đến hỏi: ‘Ông có thấy đồn xe vừa đi qua đây không?’
Đáp: ‘Không thấy.’Lại hỏi: ‘Ông có nghe không?’ Đáp:
‘Không nghe.’ Lại hỏi: ‘Nãy giờ ông ở đây hay ở chỗ
khác?’ Trả lời: ‘Tôi ở đây.’ Lại hỏi: ‘Nãy giờ ông tỉnh
hay mê?’ Trả lời: ‘Tỉnh.’ Lại hỏi: ‘Nãy giờ ông thức
hay ngủ?’ Trả lời: ‘Không ngủ.’ Người kia thầm nghĩ:
‘Đây thật là hy hữu. Người xuất gia chuyên tinh mới
như thế. Cho dẫu tiếng xe rần rộ, thức mà vẫn không
hay.’Rồi người ấy nói với thầy tôi rằng: ‘Vừa có năm
trăm cỗ xe rần rộ đi qua con đường này, tiếng xe chấn
động mà còn không nghe thấy, có đâu lại nghe thấy
chuyện khác!’ Rồi người kia làm lễ, hoan hỷ từ tạ.”
Phật nói:
“Này Phúc-quý! Nay Ta hỏi ông. Hãy tùy ý trả lời.
Đồn xe rần rộ đi qua, tuy thức nhưng không nghe;
và sấm sét vang động đất trời, tuy thức nhưng không
nghe. Trong hai điều đó, điều nào khó hơn?”
Phúc-quý thưa: