Bản chủ
Trang 125
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
124
TUỆ SỸ
Ma Ba-tuần vừa rồi đến thỉnh cầu Ta, nói rằng: ‘Ý Phật
chưa muốn vào Niết-bàn sớm. Nay đã phải thời rồi, xin
Ngài mau diệt độ.’ Ta bảo Ma Ba-tuần: ‘Hãy thôi! Hãy
thôi! Ta tự biết thời. Ta còn đợi chúng Tỳ-kheo của Ta
hội đủ… cho đến, khiến cho Chư Thiên và lồi người
thảy đều thấy được sự thần diệu.’ Bấy giờ Ma Ba-tuần
lại nói với Ta rằng: ‘Thuở xưa, ở Uất-tì-la, bên dòng
sông Ni-liên-thuyền, dưới gốc cây a-du-ba ni-câu-luật,
Phật khi mới thành chính giác, tôi đã thưa Ngài rằng:
‘Ý Phật không muốn Niết-bàn sớm. Nay thật là đúng
lúc. Ngài hãy nhanh chóng nhập Niết-bàn.’ Khi ấy Như
Lai trả lời tôi rằng: ‘Hãy thôi đi, này Ba-tuần. Ta tự
biết thời. Như Lai nay chưa nhập Niết-bàn, vì còn đợi
đệ tử Ta hội đủ đã,... cho đến, Chư Thiên và lồi người
thấy được sự thần thông biến hóa, khi ấy Ta mới nhập
Niết-bàn.’ Nay đây, đệ tử của Như Lai đã hội đủ,… cho
đến, Chư Thiên và lồi người đều thấy được sự thần
thông biến hóa. Nay chính là lúc ấy, sao Ngài không
nhập Niết-bàn?’ Ta nói: ‘Hãy thôi đi, này Ba-tuần. Phật
tự biết thời. Ta không trụ thế bao lâu nữa. Sau ba tháng
nữa, Ta sẽ diệt độ.’ Lúc ấy Ma Ba-tuần nghĩ rằng Phật
tất không nói dối, bèn vui mừng phấn khởi, hốt nhiên
biến mất. Ma đi chưa bao lâu, ở nơi tháp Giá-bà-la,
bằng định ý tam-muội, Ta xả mạng, an trú thọ. Ngay
lúc đó, đại địa chấn động. Trời người thảy đều kinh
sợ, lông tóc dựng ngược. Phật phóng ánh sáng rọi suốt
vô cùng, nơi chỗ tối tăm cũng được soi sáng, thảy đều
trông thấy nhau. Bấy giờ Ta nói kệ tụng rằng:
Trong hai hành hữu vô,
Ta nay xả hữu vi.
Nội tâm chuyên chính định