Bản chủ
Trang 124
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
123
TRƯỜNG A HÀM – KINH DU HÀNH
Hoặc có Tỳ-kheo vật vã buồn khóc, lăn lộn kêu ca,
không tự kềm chế được, khác nào như rắn bị đứt làm
hai khúc, lăn lộn ngoắc ngoải, không biết đi về đâu.
Phật bảo:
“Này các Tỳ-kheo, các ngươi chớ ôm lòng ưu bi như
vậy. Từ trời đất đến người vật, không có cái gì sinh
ra mà không kết thúc. Muốn các pháp hữu vi không
bị biến dịch, thì không thể nào được. Trước đây Ta đã
từng dạy, ân ái là vô thường, có hội hiệp tất có chia ly.
Thân này không phải của ta, mạng này không tồn tại
lâu dài được.”
Bấy giờ Thế Tôn nói bài kệ:
Ta nay tự tại
Đến chỗ an ổn;
[17a] Hòa hiệp đại chúng
Mà nói nghĩa này
Ta nay già rồi,
Mạng còn không lâu.
Việc làm đã xong,
Nay nên xả thọ.
Niệm không buông lung,
Tỳ-kheo giới đủ;
Thâu nhiếp định ý,
Thủ hộ tâm mình.
Ở trong Pháp Ta,
Ai không buông lung,
Sẽ dứt gốc khổ,
Khỏi sinh già-chết.
Phật lại bảo các Tỳ-kheo:
“Ta nay sở dĩ khuyên dạy các ông như thế, vì Thiên