Bản chủ
Trang 112
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
111
TRƯỜNG A HÀM – KINH DU HÀNH
Ta hãy tinh cần tự lực lưu lại thọ mạng.” Rồi Thế Tôn
ra khỏi tịnh thất, đến ngồi chỗ mát mẻ. A-nan trông
thấy liền vội đến, bạch Phật rằng:
“Nay con xem gương mặt Thế Tôn, bịnh hình như có
bớt.”
A-nan lại nói:
“Thế Tôn bịnh, tâm con sợ hãi, lo buồn thắt chặt, ho-
ang mang không biết phương hướng. Nhưng hơi thở
chưa dứt, còn chút tỉnh táo, con thầm nghĩ rằng: Thế
Tôn chưa diệt độ ngay, con mắt của đời chưa tắt, Đại
pháp chưa suy tổn, sao nay Ngài không có điều gì dạy
bảo các đệ tử?”84
Phật bảo A-nan:
“Chúng Tăng còn có điều gì cần ở Ta nữa? Nếu có
ai tự nói: ‘Ta duy trì chúng Tăng, ta nhiếp hộ chúng
Tăng’, thì người ấy nên có giáo mệnh cho chúng
Tăng. Như Lai không nói: ‘Ta duy trì chúng Tăng.
Ta nhiếp hộ chúng Tăng.’ 85 Vậy tại sao Ta lại phải
có giáo mệnh cho chúng Tăng? [15b] Này A-nan,
những pháp Ta đã giảng thuyết, trong cũng như ngồi
đều đã hồn tất.86 Ta không bao giờ tự xưng sở kiến
84 D16 (ii. 100): na tāva bhagavā parinibbāyissati, na yāva bhagavā
bhikkhusaṅghaṃ ārabbha kiñcideva udāharatī ti, “chừng nào Thế Tôn
chưa có di giáo cho chúng Tỳ kheo, khi ấy Thế Tôn chưa nhập diệt.”
85 D. 16 (ii tr. 100): tathāgatassa kho, ananda, na evaṃ hoti: ahaṃ
bhikkhusaṅghaṃ pariharissāmī ti vā mam uddesiko bhikkhusaṅgho”
ti vā: Như Lai không nghĩ rằng: “Ta lãnh đạo chúng tỳ kheo, hay
chúng Tỳ-kheo được Ta chỉ giáo.”
86 Hán: nội ngoại dĩ ngật 內外已訖. D. 16, ibid.: anantaram abāhiram
karitvā: không phân biệt trong và ngồi, tức nội truyền hay ngoại
truyền, bí mật giáo hay hiển thị giáo.