Bản chủ
Trang 111
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
110
TUỆ SỸ
PHẦN II
11. Thế Tôn lưu mạng hành
Lúc ấy, ở địa phương này thóc quý, đói kém, nên khất
thực khó được. Phật bảo A-nan:
“Hãy gọi các Tỳ-kheo hiện ở địa phương này tập họp
ở giảng đường.”
A-nan đáp vâng, rồi thừa lệnh Phật kêu gọi các Tỳ-
kheo xa gần về tập họp hết ở giảng đường. Sau khi
đại chúng trong nước này đều đã tập họp, A-nan bạch
Phật:
“Đại chúng đã tập họp. Cúi mong đức Thánh biết
thời.”
Bấy giờ, Phật rời chỗ ngồi, đi đến giảng đường, ngồi
lên chỗ dọn sẵn, bảo các Tỳ-kheo:
“Đất này đói kém, khất thực khó khăn, các ngươi nên
chia thành từng nhóm, tùy theo chỗ quen biết, hãy
đến Tì-xá-li và nước Việt-kì83 mà an cư ở đó để có thể
không bị thiếu thốn. Ta một mình cùng với A-nan an
cư ở đây.”
Các Tỳ-kheo vâng lời dạy, ra đi. Riêng Phật với A-
nan ở lại. Về sau, trong lúc an cư, thân Phật nhuốm
bịnh, khắp cả mình đều đau nhức. Phật tự nghĩ: “Ta
nay cả người đều đau nhức mà các đệ tử đều không ở
đây. Nếu Ta nhập Niết-bàn thì không thích hợp. Vậy
83 Việt-kì 越 祇, có lẽ âm khác của Bạt-kì. D. 16: năm đó Phật an cư
ở Veluvā còn chúng Tỳ-kheo an cư ở Vesāli. Không nhắc đến vụ
đói, nhưng có nhắc đến Thế Tôn bịnh. T 5: Duy-da-lê 維耶梨 gặp
nạn đói. Phật và A-nan ở lại Trúc phương, còn các Tỳ kheo đi đến
nước Sa-la-đề 沙羅提 đang hồi sung túc.