Bản chủ
Trang 95
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
152. KINH ANH VŨ (1)
Tôi nghe như vầy.
Một thời Phật trú thành Vương xá, ở trong rừng Trúc, vườn Ca-lan-đa.
Bấy giờ, Ma-nạp Anh Vũ, con trai ông Đô-đề1, có một ít việc phải làm
nên đến trọ tại nhà một người cư sĩ trong [667a] thành Vương xá. Tại đây,
Ma-nạp Anh Vũ con trai ông Đô-đề nói với người cư sĩ mà mình ngủ trọ:
“Có Sa-môn, Bà-la-môn nào, bậc Tông chủ, bậc Thầy của mọi người,
thống lãnh một số đông đồ chúng, rất được mọi người tôn kính, để tôi tùy
thời đến thăm viếng, kính phụng, hoặc có thể do khi kính phụng đó mà
được hoan hỷ chăng?”
Cư sĩ đáp:
“Có. Này Thiên ái2, có Sa-môn Cù-đàm, con dòng họ Thích, lìa bỏ Thích
tộc, cạo bỏ râu tóc, khốc áo ca-sa, chí tín, lìa bỏ gia đình, sống không
gia đình mà học đạo, chứng quả Vô thượng Chánh giác3. Này Thiên ái,
ông có thể tùy thời đến thăm viếng, kính phụng, hoặc có thể do khi kính
phụng đó mà được hoan hỷ.”
Ma-nạp Anh Vũ lại hỏi:
“Sa-môn Cù-đàm hiện nay ở chỗ nào? Tôi muốn đến gặp.”
Cư sĩ đáp:
“Sa-môn Cù-đàm hiện ở tại rừng Trúc, vườn Ca-lan-đa, trong thành
Vương xá. Ông có thể đến đó để gặp.”
Khi ấy, Ma-nạp Anh Vũ liền rời khỏi chỗ trọ, nhà cư sĩ, thẳng đến rừng
Trúc, vườn Ca-lan-đa. Ma-nạp Anh Vũ từ xa trông thấy Đức Thế Tôn ở
giữa rừng cây, tướng mạo đoan chánh, đẹp đẽ khác thường, như ánh
trăng giữa rừng sao sáng chói, lóng lánh như khối núi vàng, đầy đủ tướng
tốt, vòi vọi oai nghi, các căn vắng lặng, an định, không một mảy may
ngăn ngại, hồn tồn tự chế ngự, lắng tâm tĩnh mặc.
Sau khi thấy như thế, Ma-nạp liền đến trước Phật và bạch:
“Bạch Cù-đàm, con có điều muốn hỏi, mong Ngài nghe cho con mới dám
1 Anh Vũ Ma-nạp Đô-đề Tử 鸚鸇摩納都題子. Pāli. M. 99: Subho māṇavo
todeyyaputto. Xem kinh 170.
2 Thiên ái 天愛. Pāli: Devānampiya, người được Trời thương; thường dùng để
xưng hô với người ngu khờ. Bản Pāli: bhante: này ông bạn.
3 Trong bản Hán: Vô thượng Chánh tận giác 無上正盡覺.