Bản chủ
Trang 678
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
216. KINH ÁI SANH
Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn Cấp cô độc.
Bấy giờ có một người Bà-la-môn, độc nhất chỉ có một đứa con, trong
lòng hết sức ái niệm, tâm ý khắng khít, chiều chuộng, nhìn hồi không
chán. Bỗng nhiên đứa con mạng chung. Sau khi đứa con mạng chung,
người Bà-la-môn ấy ưu sầu, không thể ăn uống được, không mặc áo xiêm,
cũng không bôi hương; chỉ biết đi ra bãi tha ma mà khóc, nhớ tưởng chỗ
con nằm.
Rồi Bà-la-môn lang thang khắp nơi, đi đến chỗ Phật, chào hỏi xong, ngồi
xuống một bên. Thế Tôn hỏi:
“Ông nay vì sao mà các căn không trụ nơi tâm mình?”
Bà-la-môn đáp rằng:
“Tôi làm sao các căn có thể an trụ nơi tâm mình được? Vì sao vậy? Chỉ
có một đứa con độc nhất, trong lòng hết sức ái niệm, tâm ý khắng khít,
chìu chuộng, nhìn hồi không chán. [891a] Bỗng nhiên nó mạng chung.
Sau khi nó mạng chung, tôi ưu sầu không thể ăn uống được, không mặc
áo xiêm, cũng không bôi hương; chỉ biết đi ra bãi tha ma mà khóc nhớ
tưởng chỗ con nằm.”
Thế Tôn nói:
“Thật vậy, Bà-la-môn! Thật vậy, Bà-la-môn! Nếu khi ái sanh thì phát
sanh những sầu bi, khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não.”1
Bà-la-môn nói:
“Cù-đàm, sao lại nói khi ái sanh, thì cũng phát sanh những sầu bi, khóc
than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não? Cù-đàm nên biết, khi ái sanh thì hỷ
cũng sanh, tâm hoan lạc.”
Thế Tôn đến ba lần nói như vậy:
“Thật vậy, Bà-la-môn! Thật vậy, Bà-la-môn! Khi ái sanh thì cũng phát
sanh những sầu bi, khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não.”
Bà-la-môn cũng ba lần hỏi rằng:
1 M 87: piyajātikā sokaparideva…upāyāsā, sầu bi … phát sanh từ luyến ái.