Bản chủ
Trang 608
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
kinh TIỄN MAO (II)847
nghiệmc thế giới thuần túy lạc ấy mà theo học phạm hạnh. Nhưng còn có
sự tối thắng, tối diệu, tối thượng khác để chứng đắc nữa.”
Bấy giờ cả đại chúng này cùng lớn tiếng nói:
“Cái ấy là tối thượng, tối diệu, tối thắng; vì để chứng đắc cái ấy mà đệ tử
Sa-môn Cù-đàm theo Sa-môn Cù-đàm học phạm hạnh.”
Sau khi làm cho đại chúng của mình im lặng rồi, Bà-ma-môn Tiễn Mao
lại thưa rằng:
“Bạch Cù-đàm, cái gì là tối thượng, tối diệu, tối thắng, vì để chứng đắc
như vậy, mà đệ tử Sa-môn Cù-đàm theo Sa-môn Cù-đàm học phạm
hạnh?”
Thế Tôn đáp rằng:
“Ưu-đà-di, Tỳ-kheo diệt lạc, diệt khổ, và ưu, hỷ [786b] từ trước cũng diệt,
không khổ không lạc, xả niệm thanh tịnh, chứng đắc Tứ thiền, thành tựu
an trụ. Ưu-đà-di, đó gọi là tối thượng tối diệu, tối thắng, vì để chứng đắc
như vậy mà đệ tử Ta theo học phạm hạnh.”
Bấy giờ Dị học Tiễn Mao liền từ chỗ ngồi đứng dậy, muốn cúi đầu sát
chân Phật. Ngay lúc đó các đệ tử dị học phạm hạnh của Dị học Tiễn Mao
thưa với Dị học Tiễn Mao rằng: “Tôn giả nay đáng làm bậc Thầy mà
muốn làm đệ tử Sa-môn Cù-đàm ư? Khi nào Tôn giả không đáng làm
Thầy, rồi hãy làm đệ tử Sa-môn Cù-đàm vậy.”
Đó là các đệ tử của Dị học Tiễn Mao là chướng ngại cho Dị học Tiễn
Mao đối với sự tu học phạm hạnh.
Phật thuyết như vậy. Dị học Tiễn Mao sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ
phụng hành.
q