Bản chủ
Trang 571
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
kinh LA-MA 809
“Rồi Ta đi về phía nam núi Tượng đỉnh12, đến tại Uất-tì-la13, một ngôi
làng của Bà-ma-môn tên gọi là Tư-na14, đây là một khoảng đất xinh xắn,
khả ái, núi rừng sầm uất, sông Ni-liên-thiền15 với dòng nước trong xanh
chảy tràn lên bờ. Ta thấy khoảnh đất ấy, bèn nghĩ rằng, ‘Nếu một thiện
gia nam tử muốn học đạo, nên ở nơi này mà học. Ta cũng học đạo; vậy
Ta hãy ở nơi này mà học.’ Rồi Ta ôm cỏ đến cây Giác thọ16. Đến nơi, Ta
rải cỏ xuống, trải ni-sư-đàn lên và ngồi kiết già, kỳ hạn sẽ không rời khỏi
chỗ ngồi cho đến khi nào chứng đắc lậu tận. Và Ta không rời khỏi chỗ
ngồi cho đến khi chứng đắc lậu tận.
“Ta tìm cầu sự không bệnh, vô thượng an ổn Niết-bàn, liền đạt được sự
không bệnh, vô thượng an ổn Niết-bàn. Ta tìm cầu sự không già, không
chết, không sầu bi ưu não, không tạp uế, vô thượng an ổn Niết-bàn, liền
đạt được sự không già không chết, không ưu bi sầu não, không tạp uế, vô
thượng an ổn Niết-bàn, sanh tri, sanh kiến, định đạo phẩm pháp17, ‘Sự
sanh đã dứt, phạm hạnh đã vững, việc cần làm đã làm xong, biết như thật
không còn tái sanh nữa.’
“Khi Ta vừa chứng Vô thượng Chánh đẳng chánh giác, liền nghĩ như vầy,
‘Ta sẽ thuyết pháp cho ai trước nhất?’18 Rồi Ta lại nghĩ rằng, ‘Ta có nên
đi đến thuyết pháp cho A-la-la Già-la-ma trước chăng?’
“Lúc bấy giờ có Thiên thần trụ trong hư không nói với Ta rằng: ‘Đại
Tiên Nhân, xin biết cho, A-la-la Già-la-ma vừa mạng chung đến nay đã
được bảy ngày.’ Ta cũng tự biết A-la-la Già-la-ma đã mạng chung được
bảy ngày. Ta lại nghĩ như vầy, ‘A-la-la Già-la-ma, thiệt thòi thay cho
người ấy, không nghe được pháp này. Nếu được nghe pháp này, người ấy
12 Tượng đỉnh sơn 象頂山. Pāli: Gayāsisa.
13 Uất-tì-la 鬱 鞞 羅. Pāli: Uruvelā.
14 Tư-na 斯那. Pāli: Senā.
15 Ni-liên-thuyền 尼連禪. Pāli: Nerañjarā.
16 Giác thọ 覺樹, tức cây bồ-đề.
17 Định đạo phẩm pháp 定 道 品 法, bản Pāli: akuppā me vimutti, sự giải thốt
của Ta không dao động.
18 Bản Hán có thể nhảy sót một đoạn, về Phạm thiên thỉnh Phật. Cf. M 26, i.
167-170.