Bản chủ
Trang 55
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
147. KINH VĂN ĐỨC1
[658b2] Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng lâm, vườn Cấp
cô độc.
Bấy giờ, Bà-la-môn Sanh Văn2, sau giữa trưa thong dong tản bộ đi đến
chỗ Phật, chào hỏi xong, ngồi xuống một bên, bạch rằng:
“Cù-đàm, tôi có điều muốn hỏi, Ngài nghe cho mới dám trình bày.”
Thế Tôn nói:
“Này Bà-la-môn, muốn hỏi gì xin cứ hỏi.”
Bà-la-môn Sanh Văn bèn hỏi:
“Đệ tử của Sa-môn Cù-đàm, hoặc có người tại gia, hoặc có người xuất
gia học đạo, nhưng vì mục đích gì mà bác văn, tụng tập?”
Thế Tôn đáp:
“Đệ tử của Ta, hoặc tại gia hay xuất gia học đạo mà bác văn, tụng tập là
muốn tự điều phục, muốn tự tịch tịnh, tự tìm cầu cứu cánh tịch diệt. Này
Bà-la-môn, đệ tử của Ta tại gia hay xuất gia học đạo vì mục đích này mà
bác văn tụng tập.”
Bà-la-môn Sanh Văn lại hỏi:
“Này Cù-đàm, bác văn tụng tập có sự sai biệt chăng? Bác văn tụng tập có
công đức chăng?”
Thế Tôn nói:
“Này Bà-la-môn, bác văn tụng tập có sự sai biệt, bác văn tụng tập cũng
có công đức.”
Bà-la-môn Sanh Văn hỏi:
“Cù-đàm, bác văn tụng tập có sự sai biệt gì? Có công đức gì?”
Thế Tôn nói:
“Này Bà-la-môn, đa văn Thánh đệ tử ban ngày làm các công nghiệp cốt
để mưu cầu lợi ích, nhưng công nghiệp của họ thất bại, không thành. Khi
1 Không thấy các bản tương đương.
2 Xem kinh số 146 trên.