Bản chủ
Trang 541
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
kinh trì trai 793
cảm thọ lạc, vì do nó chấp thủ và duyên thủ mà có hữu, duyên hữu có
sanh, duyên sanh có già chết, ưu bi, khóc lóc, ưu khổ, ảo não. Như vậy
tồn vẹn khối lớn khổ đau này phát sanh.
“Này Tỳ-kheo, như vậy há không phải là đầy đủ tương tục bị trói buộc
bởi ái như Tỳ-kheo Trà-đế Kê-hòa-đa Tử chăng?”
Tỳ-kheo đáp:
“Bạch Thế Tôn, như vậy là đầy đủ tương tục bị trói buộc bởi ái như Tỳ-
kheo Trà-đế Kê-hòa-đa Tử.”
“Nếu khi Như Lai xuất thế, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, Minh Hạnh
Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu,
Thiên Nhân Sư, hiệu là Phật, Thế Tôn. Mắt vị ấy thấy sắc, nhưng đối với
sắc đẹp không hoan lạc chấp trước, đối với sắc xấu không ghét bỏ. Vị ấy
lập niệm tại thân với một tâm vô lượng, biết như thật là tâm giải thốt,
tuệ giải thốt, các pháp ác bất thiện đã sanh bị tận diệt vô dư, bị hủy hoại
không dư tàn. Tai, mũi, lưỡi, thân và ý cũng như vậy. Ý biết pháp đối với
cái đẹp không hoan lạc, chấp trước, đối với cái xấu không ghét bỏ. Lập
niệm tại thân với một tâm vô lượng. Biết như thật là tâm giải thốt, tuệ
giải thốt, các pháp bất thiện đã sanh bị tận diệt vô dư, bị hủy hoại không
dư tàn. Vị ấy như vậy, diệt những gì yêu ghét được lãnh nạp bởi thọ,
hoặc lạc, hoặc khổ, hoặc không lạc không khổ. Vị ấy không hoan lạc theo
cảm thọ ấy, không tìm cầu, không chấp trước, không chấp thủ cảm thọ ấy.
Do không hoan lạc theo cảm thọ ấy, không tìm cầu, không chấp trước,
không chấp thủ theo cảm thọ ấy, nếu có cảm thọ lạc, nó liền diệt. Lạc diệt
thì thủ diệt, thủ diệt thì hữu diệt, hữu diệt thì sanh diệt, sanh diệt thì già
chết diệt, sầu bi, khóc lóc, ưu khổ, ảo não cũng diệt. Như vậy, tồn vẹn
khối lớn khổ đau này đều diệt.
“Này Tỳ-kheo, đây há không phải là đầy đủ ái tận giải thốt chăng?”
Tỳ-kheo đáp:
“Bạch Thế Tôn, như vậy là đầy đủ ái tận giải thốt.”
Khi pháp này được công bố, ba ngàn đại thiên thế giới ba lần chấn động,
hết động lại động nữa, hết rung lại rung nữa, hết rền lại rền nữa. Cho nên
kinh này gọi là: “Ái tận giải thốt.”