Bản chủ
Trang 518
Nội dung theo trang hỗ trợ định vị trong PDF chuẩn. Các thẻ đối chiếu, nếu có, chỉ là lớp citation đã duyệt và không thay thế bản chủ.
KINH A-LÊ-TRA754
Thế Tôn [765a] đáp:
“Có.”
Tỳ-kheo lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, thế nào là nhân bên trong mà có sợ hãi?”
Thế Tôn đáp:
“Tỳ-kheo, thấy như vầy, nói như vầy, ‘Cái kia trước đây hoặc giả không
có; giả thiết nó có nhưng tôi không đạt được.’13 Và do thấy như vậy, nói
như vậy, người ấy ưu sầu, phiền muộn, khóc lóc, đấm ngực, phát cuồng
si. Này Tỳ-kheo, như vậy là nhân bên trong mà có sợ hãi.”
Tỳ-kheo tán thán Thế Tôn, rồi lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, có trường hợp nào nhân bên trong mà không có sợ hãi
chăng?”
Đức Thế Tôn nói:
“Có.”
Tỳ-kheo lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, thế nào là nhân bên trong mà không có sợ hãi?”
Thế Tôn đáp:
“Tỳ-kheo, không thấy như vầy, không nói như vầy, ‘Cái này trước đây
hoặc giả không có; giả thiết có nhưng tôi không đạt được.’ Và do không
thấy như vậy, không nói như vậy, người ấy không ưu sầu, không phiền
muộn, không khóc lóc, không đấm ngực, không phát cuồng si. Này Tỳ-
kheo, như vậy là nhân bên trong mà không có sợ hãi.”
Tỳ-kheo tán thán Thế Tôn, rồi lại hỏi:
“Bạch Thế Tôn, có trường hợp nào nhân bên ngồi14 mà có sợ hãi
chăng?”
ngượic nhau.
13 Hán và Pāli trái ngược nhau. M 22: đây là trường hợp nhân bên ngồi không
thật có mà sanh lo sợ: ahu vata me taṃ vata natthi; siyā vata me, taṃ vatāhaṃ na
labhāmi, “chao ôi, cái này (trước đây) là của tôi, (nay) không là của tôi. Cái này
có thể là của tôi, nhưng tôi không thủ đắc được nó.”
14 M. ibid.:...bahiddhā asati paritassanā, bên ngồi không thật có, sinh lo sợ.